Gái Gú Việt Nam

Truyện Sex Tội lỗi

Phần 32

Tối, mẹ con tôi nằm xem ti vi ngoài phòng khách. Mẹ lần đầu tiên nằm gối đầu lên đùi tôi xem bộ phim tình cảm gì đó mà mẹ thích.
– Hôm nay mẹ sang ngủ với con nhé, mai con đi rồi.
– Ừ, không sang con cũng lôi mẹ sang mà, mẹ khúc khích.
– Con không lôi mẹ sang đâu. Thật đấy.
– Nhớ nhé, mẹ dụi đầu vào bụng tôi.
– Sao con không ở nhừ vài hôm rồi đi? – Mẹ hỏi
– Con đang đi dạy thêm, lại còn đi học nữa, tết con lại về.
– Tết ư? Còn lâu lắm.
– Mẹ nhớ tết vừa rồi con nói gì không?
– Không.
– Mồng 1 tết mà làm gì thì cả năm sẽ làm như thế. Đúng thật mẹ nhỉ. Mồng 1 mẹ con mình đã quan hệ rồi nên bây giờ…
– Con có liên hệ với VGN không?
– Con không, con chắc không yêu ai nữa ngoài mẹ.
– Thôi đi ông tướng.

Tôi bế mẹ vào phòng tôi khi bộ phim kết thúc, mẹ ôm cổ tôi, mẹ biết tôi sẽ làm gì, trên đầu giường đã có hai viên thuốc tránh thai khẩn câp mẹ mua từ lúc nào mà tôi không biết…

– Con sẽ nhớ mẹ lắm.
Tôi nói khi chú bé của tôi thúc những cú như trời giáng vào háng mẹ.
– Con thật là. Nhớ mẹ sao mãi mới về với mẹ?
– Con sợ.
– Sợ gì?
– Con sợ có lỗi với mẹ.
– Mẹ cũng thế nhưng càng né tránh càng khó dứt được. Một lần, rồi hai lần, bây giờ ngàn lần cũng vậy, mẹ con chúng ta không thể trở lại như trước được nữa rồi.
– Vậy mình cứ mãi như này mẹ nhé.
Tôi nói khi xuất những dòng tinh sâu trong cô bé của mẹ. Tôi rên khẽ… Tôi cũng sợ mẹ biết tôi đang thoả mãn…
– Đến khi nào con lấy vợ thì thôi nhé.
– Vâng.
Mẹ lại hôn lên trán tôi, trần trụi hai cơ thể quấn vào nhau khít khịt.
– Sao lần nào xong mẹ cũng hôn lên trán con?
– Bí mật?
– Bí mật ư?
– Đó là để cảm ơn con. Cảm ơn vì đã mang mẹ lên thiên đàng.
Hoá ra là thế…

Mai tôi đi rồi, đêm nay, ngay lúc này đây tôi đang cố ở bên mẹ thật lâu, tôi sợ sẽ rời xa mẹ mãi mãi, ranh giới mong manh quá. Hai cơ thể lại đan xen vào nhau, tả tơi, rụng rời… Một viên thuốc mẹ tôi uống, rồi thêm viên nữa…

Sau cơn đam mê là tiếng mẹ tôi thở dài, mẹ không biết tôi biết điều đó. Mẹ cứ ngỡ tôi còn nhỏ, đặt lưng là ngủ. Mẹ đâu biết tôi đã trưởng thành, cũng day dứt , cũng thở dài như mẹ… Tôi kéo mẹ vào lòng, ngủ thôi…

Mai tôi đi rồi, sẽ về sớm thôi…

Ranh giới giữa sự sống và cái chết đôi khi chỉ là sợi dây mong manh vô hình mà ta chỉ cần chạm nhẹ thì sợi dây ấy sẽ vỡ vụn từng mảnh. Có phải là những thứ mong manh đều dễ vỡ? Ranh giới giữa phần “con” và”người” đôi khi chỉ được ngăn cách bởi chiếc quần lót mỏng manh, mà khi ta cởi bỏ nó ra thì mọi thứ không còn nguyên vẹn như xưa nữa.

Cậu bạn thân của tôi đã ra đi như thế đấy. Tôi đau buồn vì mất đi một người bạn tốt, cũng buồn vì từ nay không còn ai về quê thu thập thông tin nhà tôi để cho tôi biết nữa. Sau này tôi có nhiều người bạn nhưng mãi mãi không có lấy một người bạn như thế, hãy trân trọng những gì mình đang có, vậy đấy…

Tôi lên thành phố chuẩn bị cho kì học sắp tới, có lẽ phải tết mới về được, định lòng như thế. Tôi vui vì mẹ đã không còn day dứt mặc cảm tội lỗi như trước và càng vui hơn nữa khi biết mẹ cũng ngày ngày mong ngóng tôi về. Thực ra thì đàn bà là vậy, tôi đúc rút ra được kinh nghiệm sau này, đàn bà về cơ bản khi đã có tình cảm rồi họ thường yêu sâu đậm, một lần hay ngàn lần cũng vậy. Tuy không phải tất cả nhưng…

Tôi gọi điện về nhà nhiều hơn, tôi sợ mẹ buồn, lủi thủi. Chiếc điện thoại cũ của tôi giờ đã thành kỉ niệm, hồi đó điện thoại di động là thứ xa xỉ và chỉ có chức năng nghe gọi căn bản. Mẹ tôi cởi mở hơn, cũng hay gọi điện lên cho tôi vào những ngày cuối tuần. Bố tôi chẳng bao giờ gọi điện cho tôi, dù là một lần, bố tôi cũng không có số điện thoại của tôi mà có lẽ cũng không biết tôi có điện thoại.

Mùa hè cứ thế êm đềm qua đi, tôi tự đi làm để nuôi bản thân mình, đôi khi tôi cũng gửi về cho mẹ những món quà nhỏ, chẳng hạn như cái ví hay túi xách, những đồ rẻ tiền vì tôi cũng không có tiền để mua những thứ đắt đỏ. Mỗi lần như thề mẹ tôi rất vui, đều gọi điện lên cười nói ríu rít.
Từ quê lên thành phố cũng không xa, hơn trăm cây số nhưng hồi đó đi lại cũng không thuận tiện như bây giờ, có khi cả buổi sáng mới đi được quãng đường như thế. Đó cũng là một lý do tôi ngại về. Mùa hè cũng gần qua, tôi thấy thời gian qua đi lẹ quá, cứ mong chờ điều g ì đó thời gian qua đi thật lâu nhưng khi tập trung công việc thì thời gian trôi qua kẽ tay…

Chiều, tôi trở về khu trọ quen thuộc trên chiếc xe cũ quen thuộc, con đường quen thuộc, tự nhiên lòng tôi như lửa đốt. Linh cảm cho tôi biết có chuyện gì đó sắp xảy ra. Tôi tự nhủ sao mắt mình lại nháy như vậy, không biết có chuyện gì không. Đang suy nghĩ mông lung thì “Rầm”, tôi bất tỉnh tại chỗ. Khi tỉnh dậy thì tôi đã nằm trong viện rồi. Khắp mình mẩy đau nhức, mắt tôi hoa lên, mơ hồ nhớ lại những gì đã xảy ra. Thì ra do vội về nhà trọ mà tôi tông xe vào người khác rồi lăn ra bất tỉnh. Có lẽ người đi đường đã đưa tôi vào đây, cái bệnh viện thành phố lần đầu tôi đến.

May quá, không sao là may rồi, tôi tự nhủ khi thử cử động tay chân. Sờ lên mặt có đôi chút xây xát nhưng theo thời gian sẽ hết thôi, quan trọng tay chân đầu óc không sao là may rồi. Tôi tự nhủ từ nay sẽ đi đứng cẩn thận hơn, lỡ chẳng may có chuyện gì… Một thân một mình ở cái thành phố hoa lệ này biết ra sao? Ranh giới giữa sự sống và cái chết đôi khi chỉ là sợi dây vô hình…

Tôi nằm ở phòng chung với một vài người nữa, hình như họ cũng bị tai nạn thì phải. Tôi thấy có người thở ôxy, có người thì băng bó. Rùng mình! Tôi định ngồi dậy nhưng có vẻ khó khăn quá, đành nằm nghỉ ngơi. Đói bụng quá, bụng sôi lên từng cơn làm tôi khó chịu vô cùng.

Chợt cửa phòng mở, ai kia, kia chẳng phải là mẹ tôi sao? Sao mẹ tôi lại ở đây? Ai báo cho mẹ tôi sao? Mẹ tôi trong trang phục bệnh viện người nhà bệnh nhân ngỗi xuống giường phía đầu tôi, lại mùi hương ấy…
– Con dậy rồi à?
– Sao con lại ở đây? Sao mẹ lại ở đây?
– Con đi đứng kiểu gì mà tông vào xe người ta, may là không sao.
– Thế người ta có sao không? Xe có sao không? Tôi có nhiều câu hỏi quá.
– Người ta may là không sao, chỉ có con bị bất tỉnh thôi. Xe thì công an mang đi rồi, để phục vụ điều tra gì đấy. Mẹ không rõ, quan trọng con không sao là may rồi.
– Thế có phải đền gì không mẹ? Mà sao mẹ lại ở đây?
– Người ta không sao nên đền thì không phải đền, chỉ phải đền sửa xe cho người ta thôi. Như vậy là còn may măn lắm rồi. Mẹ nhớ con lên thăm con xem con học hành thế nào, ai dè lại thấy con thế này. Cũng may là mẹ lên đúng ngày con bị tai nạn nên còn co mẹ bên cạnh lo cho con.
– Nhưng sao mẹ biết con bị tai nạn mà đến đưa con vào đây?
– Con bị tai nạn gần nhà trọ, người cùng xóm trọ đi qua thấy vậy đưa con vào viện, lúc nó về xóm trọ thấy mẹ ở đấy nên nói cho mẹ biết. May quá!
– Đúng là sự trùng lặp may mắn kì lạ, lúc đó chẳng hiểu sao con có linh cảm kì lạ, mắt con nháy liên tục, hoá ra là vì mẹ quê lên.
– Chứ không phải vì ngắm cô chân dài nào mà lao vào người khác à? – Mẹ tủm tỉm.
– Nhà mình cũng không khá giả gì, đang nợ tiền ông bà ngoại mà lại phải đền tiền thế này… – Tôi nghẹn lại…
– Của đi thay người, con không sao là mẹ mừng rồi. Con có mệnh hệ gì chắc mẹ không sống nổi.
Mẹ tôi lại sụt sịt như chuẩn bị khóc. Mẹ vốn yếu đuối mong manh như thế.

Tôi cố gắng nắm tay mẹ, an ủi mẹ rằng tôi không sao… Mẹ đút cháo cho tôi ăn như đứa trẻ. Ăn xong bát cháo tôi cảm thấy như bình phục hoàn toàn, muốn bay nhảy về nhà ngay lập tức. Tính tôi vốn hiếu động, không thích gò bó trong sự giàng buộc nào cả.
– Bao giờ con được ra viện hả mẹ? Con thấy khoẻ rồi.
– Còn phải chờ theo dõi thêm. Cơ thể thì không sao nhưng não phải theo dõi thêm, bác sĩ họ bảo vậy, sợ ảnh hưởng về não gì đó.
– Mẹ lên thế này công việc ai lo?
– Mẹ đang nghỉ phép màu hè mà con, được 5 ngày nhưng có lẽ mẹ xin thêm mấy ngày nữa để chăm sóc con.

Tôi muốn đi vệ sinh quá nhưng không đi lại lúc này cũng hơi khó khăn. Mẹ tôi hình như hiểu điều đó liền bảo:
– Con có đi vệ sinh thì mẹ dìu đi.
– Con chưa buồn, lát buồn con tự đi.
Thực ra tôi muốn đi lắm rồi, nhưng ngại mẹ nên nói dối vậy thôi.

– Vẫn còn đau thì lấy cái chai mà đi.
Bà già chăm sóc cháu ở giường bên cạnh quay sáng nói với mẹ tôi vậy. Bà lão có lẽ là người ở quê lên, thật thà như đếm. Bà lão đang chăm sóc cháu thì phải, nó đang thở ôxy.
– Vâng. – Mẹ tôi trả lời.
Lấy chai nước suối hết nước mẹ đưa cho tôi và bảo con tiểu vào đây để mẹ đi đổ. Tôi xấu hổ vô cùng, giữa thânh thiên bạch nhật như vậy mà tè ra chai thì ngại chết đi được. Mẹ hiểu điều đó nên nói.
– Ở đây chỉ có ngưòi già và người bệnh, con đừng ngại, có bệnh thì phải chữa, nhu cầu cần giải quyết thì phải giải quyết.
– Nhưng…

Mẹ tôi giơ chăn lên che lại để tôi có thể tự nhiên đi vệ sinh vào cái chai đó. Tuy hơi bất tiện chút nhưng còn đỡ hơn là phải đứng dậy vào lúc này.
– Con trai chị đấy à? – Cô ngồi đối diện với tôi quay sáng hỏi mẹ tôi làm quen.
– Ừ, cháu đang học trên này, may mà không sao.
– Chị trẻ quá, lúc đầu em cứ nghĩ hai chị em.

Cô ấy khen làm mẹ tôi đỏ mặt, liếc nhìn tôi thẹn thùng.
– Mẹ cháu trẻ mà, cứ như gái 20 cô nhỉ. – Tôi thêm vào.
– Đứa lớn nhà chị đây hả? Các cháu chắc lớn hết rồi. – Cô ấy lại hỏi.
– Chị có mỗi mình nó thôi.
– Sao chị không sinh thêm cho có anh có em, vui cửa vui nhà?
– Chị cũng có tuổi rồi, cũng ngại sinh lắm.
– Úi trời, chị còn trẻ chán, sinh thoải mái đi… Mà sao không thấy anh nhà chị đâu?
Mẹ tôi im lặng một chút rồi trả lời cho có rồi quay sáng tôi, buồn buồn.

Chiều, những người nhà đến thăm bệnh nhân đông hơn, họ trò chuyện, lo lắng cho người bệnh làm tôi tủi thân vô cùng. Chỉ có mẹ tôi lo cho tôi, ước gì bên cạnh tôi lúc này là bố tôi, em tôi. Ước gì tôi có người em nữa, vậy thôi…

Đêm đến, khi hết giờ thăm bệnh nhân chỉ còn lại người bệnh và một người nhà được phép ở lại. Mẹ nằm bên cạnh tôi, một góc mong manh. Giường bệnh viện thật nhỏ, vốn dĩ chỉ bố trí đủ cho một bệnh nhân nằm nay lại có thêm người nữa lạ càng chật chội thêm. Ai ai cũng mệt mỏi nên mọi người chìm sâu trong giấc ngủ, điện tắt rồi chỉ còn chút ánh sáng leo lét từ hành lang hắt vào, nghiệt ngã…

Tôi không ngủ được, không phải vì đau mà vì tôi không quen với hoàn cảnh này, khó thở quá. Mẹ tôi ngủ ngay khi đặt lưng xuống, tôi biết điều đó qua tiếng thở nhẹ của mẹ. Mẹ mệt rồi, sau một ngày vất vả lo cho tôi. Giấc mơ chợt kéo đến khi tôi chìm vào trong giấc ngủ. Tôi mơ thấy mình đi tắm biển cùng với mẹ, mặc dù tôi chưa đi biển bao giờ. Tôi mơ thấy mẹ mặc bộ bikini nóng bỏng bơi lội vui đùa dưới biển.

Tôi chợt tỉnh giấc, mồ hôi vã như tắm, lại buồn đi vệ sinh. Tôi lọ mọ ngồi dậy định đi tìm chai buổi chiều nhưng tìm mãi không thấy, không biết mẹ tôi để đâu nữa. Tôi lại nằm xuống, định bụng nhịn đến sáng luôn vậy. Nhưng cứ nhắm mắt vào là tôi lại bừng tỉnh vì mắc tiểu quá, nằm một lúc tôi lại lọ mọ dậy.

Mẹ tôi cũng dậy tự bao giờ, như hiểu ý mẹ tôi đi lại cuối giường lấy chai đưa tôi. Tôi ra hiệu mẹ quay đi nhưng mẹ tôi cười tủm tỉm, xinh như nàng tiên cá giành lấy cái chai, kéo khoá quần tôi xuống, cầm lấy chú bé của tôi cho vào chai. Bất ngờ làm tôi nghẹn lại, ấp úng, ú ớ trong giấy lát.
Đây không phải lần đầu mẹ cầm chú bé của tôi nhưng sao tôi thấy có cảm giác lạ vô cùng. Những lần trước mẹ cầm chú bé của tôi có khi là để giúp tôi cương cứng lên, có khi là chỉ đường để đưa vào cô bé ướt nhèm của mẹ.
– Sao mẹ liều thế? – Tôi ghé tai mẹ nói nhỏ.
– Gớm, tôi chả cầm chim anh suốt, sĩ bọ!
– Nhưng ở đây đông đông người mà.
– Đông cũng không sao, mẹ con ai người ta để ý. Hơn nữa con là bệnh nhân mà, trời thì tối thế này.
Tôi quay sáng ôm mẹ, mẹ đẩy tôi ra.
– Kìa con, đông người kìa.
– Đấy nhé, sao mẹ bảo mẹ con thế mà. – Tôi khúc khích.

Mẹ im lặng há miệng mắc quai nên không nói gì thêm. Tôi kéo chăn mỏng lên che cho mẹ, mẹ nóng lên đẩy ra. Tôi lại kéo lên rồi nhanh như chớp tay tôi luồn vào cô bé của mẹ. Mẹ chỉ kịp “á” lên một tiếng rồi im bặt. Chăn cũng nằm trên mẹ che đi bàn tay tôi đang du lịch trong cô bé to mập của mẹ. Nóng mùa hè làm tôi khó chịu và có lẽ mẹ cũng vậy nhưng ở hoảnh này nóng cũng phải che chăn lại. Mẹ tôi nhích gấn lại tôi để cho tôi tự nhiên hơn, thoải mái hơn. Tay tôi bắt đầu khám phá nơi quen thuộc ấy, đầu tiên là bên ngoài khi tôi xoa lên mu mẹ mập mạp, lông của mẹ dài che lấp kín lối đi. Tôi nghịch ngợm đôi khi kéo một vài sợi lông dài nhất của mẹ vuốt vuốt như muốn đo xem dài bao nhiêu. Đôi khi tôi đang mơn trớn bên ngoài chợt đút trọn một ngón tay vào sâu cô bé của mẹ. Những lúc như thế mẹ tôi quằn người lại, ưỡn mông lên, cố bé của mẹ mút chặt tay tôi. Rồi tôi lại rút vội ngón tay ra làm mẹ hụt hẫng, hạ người xuống buông lơi…

Tôi thò ra thụt vào liên tục một lúc đã làm cô bé của mẹ tôi ướt nhẹp, ướt đẫm tay tôi, Không chỉ ngón tay mà cả bàn tay tôi thấm đẫm nước nhờn của mẹ. Nước nhờn ướt sũng ra cả bên háng của mẹ, chảy dài xuống hậu môn của mẹ. Mỗi khi tôi xoa hậu môn là mỗi khi mẹ thở gấp. Đôi khi mẹ lấy tay giữ tay tôi lại khi tôi thụt ra thụt vào nhanh quá…
– Dừng đi con, mẹ ngại quá.
– Không, con nhớ cô bé…
– Thôi để khi con ra viện mẹ đền, ở đây bất tiện lắm, nóng và con cũng đang bệnh mà.
– Con chỉ đau người thôi chứ chỗ này không đau.
Tôi bỏ tay ra khỏi cô bé nhớp nháp của mẹ cầm tay mẹ để lên chú bé của tôi.

Mẹ hiểu tôi muốn gì. Mẹ xoa nhẹ nhàng như sợ tôi còn đau. Vậy là trong bóng tối ngay tại giường bệnh bệnh viện này, hai mẹ con tôi như hai con thú lao vào nhau chỉ để thoả mãn cho nhau.
– Con đang bệnh mà, mẹ không làm thế đâu.
– Không sao, mẹ xoa như vậy cũng là matxa cho con, có khi lại mau khỏi hơn đấy. – Tôi hì hì cười.

Vậy là chăn lại được kéo lên, tay tôi trong cô bé của mẹ, mẹ thoả mãn tôi bằng tay, mẹ chỉ có ý định vuốt ve chú bé của tôi thôi chứ không muốn làm tôi ra. Có lẽ mẹ sợ ảnh hưởng đến sức khỏe của tôi. Tay tôi đôi khi cho cả hai ngón vào sâu trong mẹ, đôi khi moi móc hết nước nhờn của mẹ ra, xoa lên bụng mẹ, đôi khi tôi chùi nước ấy lên quần lót của mẹ… Đôi khi tay tôi tham lam luồn cả lên ngực mẹ, luồn qua chiếc áo lót mềm mại của mẹ mà xoa mà nắn…

Bên dưới, tay mẹ vẫn nhẹ nhàng, đôi khi dừng lại rồi lại tiếp tục. Tôi không giữ được lâu, ra đầy quần lót của tôi, hình như ra cả tay mẹ thì phải. Mẹ hoảng hốt khi thấy tôi ra nhanh thế, rụt tay lại, lau vào quần tôi. Tôi thoả mãn, nằm im, tay tôi vẫn móc hai ngón vào sâu trong mẹ…

Tôi cho tay vào chú bé, vét hết những dòng tinh trùng ấy rồi bôi lên cô bé của mẹ, tôi không bôi vào sâu mà chỉ xoa hết lên mu mẹ, hai thứ nước nhờn quấn vào nhau nhầy nhụa.
– Sao con làm thế, mẹ không mang viên thuốc nào đâu.
– Con để bên ngoài mà, chú bé nhớ cô bé nên con mới làm vậy.
– Thôi, ngủ đi, bỏ tay ra khỏi quần mẹ đi, bẩn quá!
– Sau này giả sử mẹ bị ốm nằm như con, con sẽ làm như nào nhỉ?
– ?
– Tức là đi vệ sinh thì còn có chai, mẹ đi vệ sinh thì làm thề nào? – Tôi hóm hỉnh.
– Con chỉ suy nghĩ linh tinh thôi. – Mẹ cốc đầu tôi.
Tôi ôm mẹ ngủ khò khò một mạch đến sáng.

Mấy hôm ở viện cũng qua, tôi cũng tự đi vệ sinh được mà không cần dựa vào chai bất tiện nữa. Tối đến, tôi ôm mẹ ngủ ngon lành, chú bé của tôi đã thoả mãn nên tôi không làm phiền mẹ tôi nữa, hai mẹ con ôm nhau ngủ hàng đêm như thuở nhỏ. Ban chiều, bác sĩ vào thông báo sáng mai tôi có thể ra viện, tôi mừng khôn xiết khi nghe tin ấy.
– Mai về rồi, vui nhỉ mẹ nhỉ?
– Mai đưa con về phòng trọ rồi có khi ngày kia mẹ về luôn. Hay con về quê đi.
– Thôi, tết con về, đi lại ngại lắm.

Mẹ thoáng buồn trên đôi mắt sầu lệ. Hôm nay là cuối tuần, một số bệnh nhân nặng đã chuyển sang phòng đặc biệt, một số bệnh nhân đã ra viện, đêm nay chỉ còn hai mẹ con tôi trong căn phòng ảm đạm đầy mùi thuốc men bệnh dịch.

Hai mẹ con tâm sự những chuyện đã qua, những dự định sau này. Tôi ôm mẹ vào long dưới ánh đèn leo lét lập loè của hành lang.
– Mai về rồi, cũng may con không sao, từ nay nhớ đi đứng cẩn thận. – Mẹ thì thầm vào ngực tôi.
– Lúc đó con có linh cảm lạ lắm, ai dè là mẹ lên.
– Con có chuyện gì mẹ biết dựa vào ai, mẹ có mình con thôi. – Mẹ lại sụt sịt,
Tôi ghét cái tiếng sụt sịt ấy vô cùng, ôm mẹ chặt vào long:
– Mẹ sinh em bé đi, ai cũng nói mẹ còn trẻ mà.
– Trẻ nhưng sinh với ai? Với bố con ư? Không bao giờ?
– Mẹ có thể xin tinh trùng của ai cũng được mà.
– Mẹ không thích, mình con là đủ rồi.
Tôi mò xuống cô bé của mẹ xoa xoa nhẹ nhẹ:
– Thế cô bé cũng chỉ có mình con chứ?

Mẹ không nói gì giữ tay tôi lại, xoa lên mu tay tôi nhẹ nhàng ngại ngùng như gái mới yêu lần đầu. Tôi cúi xuống hôn mẹ, cũng lâu rồi tôi mới hôn mẹ như thế. Mẹ thè lưỡi ra cho tôi mút, cảm giác như điện giật trong người, một luồng điện làm chú bé thức giấc ngẩng cao đầu chạm vào mu mẹ. Mẹ cảm nhận được điều đó, ngại ngùng rúc đầu vào ngực tôi e thẹn.

Tôi kéo khoá quần xuống, chỉ k&