Truyện Sex Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 7
“Ta không tin chuyện này, ta tuyệt đối không tin” – John ôm đầu đau khổ thốt lên, mười một người con gái mà hắn yêu tất cả đã chết thật sao? John tuyệt đối không thể nào chấp nhận được sự thật này, tuyệt đối không.
“Chính ngươi đã giết Sona và Irelia” – lời nói của Kennen lại một lần nữa vang lên.
Nếu đúng như những gì Kennen đã nói thì mọi chuyện ghi bên trong này hoàn toàn là sự thật, nhưng mình làm sao có thể giết chính những người mà mình yêu nhất được chứ? Không lẽ là Ralaw đã làm chuyện này? Nhưng mục đích của hắn là gì? Hắn đã chiếm lấy toàn bộ những thứ vốn thuộc về mình thì tại sao lại ra tay giết 11 người vợ của mình cơ chứ? Còn nữa, nếu như mình suy đoán không nhầm thì Ralaw có khả năng sửa lại toàn bộ quá khứ, đấy chính là nguyên nhân chính khiến cho toàn bộ mọi người ở đây đều nghĩ hắn là Chúa Tể Hư Không, lịch sử bị sửa làm thay đổi suy nghĩ của toàn bộ mọi người cũng thay đổi theo.
“Sona, Nami, Miss, Syndra, Irelia, Diana, Janna, Kayle, Ahri, Elise, Caitlyn, các em thực sự đã chết rồi sao? Ta không tin điều này, nếu các em chết ta ít nhất phải cảm nhận được điều gì đó thông qua chiếc nhẫn này, ta không tin điều đó.” – John xoa xoa chiếc nhẫn trên tay mình thầm nghĩ.
“Á” – John tức giận hét lớn một tiếng, cầm quyển sách trên tay ném thật mạnh xuống mặt đất, sau đó hắn lấy chân giẫm vào quyển sách như muỗn xả toàn bộ sự tức giận trong người.
“Tên kia!” – Đột nhiên một giọng nói vang lên sau lưng John, khi hắn quay lưng lại thì phát hiện một đám lính tuần tra khoảng 5 tên đang tiến lại, đi đầu là một gã thanh niên có khuôn mặt khá dữ tợn, hắn nhìn vào John sau đó lai nhìn vào quyển sách bên dưới, sắc mặt cực kì khó coi, hắn nói: “Ngươi đang làm gì ở đây?”
John cố gắng thu lại cơn tức giận vừa nãy của mình, gắng sức nặn ra nụ cười đáp: “Bẩm, tôi chỉ ngồi đây nghỉ ngơi mà thôi.”
“Nghỉ ngơi? Thế quyển sách dưới chân của ngươi là thế nào?” – tên chỉ huy nhóm tuần tra kia chỉ vào quyển sách dưới đất nói.
John nhìn quyển sách bị mình lấy chân chà đạp cho nát bét kia cười nói: “Chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm thôi.”
“Hiểu lầm?” – Đôi mắt của tên chỉ huy cứ giật giật, hắn nhìn John trong bộ dáng nhết nhách, thực sự rất chướng mắt.
“Để tôi nhặt nó lên” – John đang định cúi người xuống nhặt quyển sách kia lên thì tên chỉ huy đứng cạnh nhanh như cắt vung chân đạp hắn một cái thật mạnh khiến cả người hắn đập vào bờ tường cạnh đó, toàn thân đau đớn, đôi mắt John tràn ngập vẻ tức giận nhưng vì đang ở trong thủ đô của Ionia, nên chỉ biết nuốt cục tức ấy lại không dám manh động.
“Đỡ hắn lên, đưa đến đây” – tên chỉ huy kia ra lệnh cho đám lính sau lưng chạy đến đỡ John dậy rồi đưa đến trước mặt hắn. Hắn nhìn John cười nói: “Ngươi nghĩ mình là ai mà dám dẫm đạp lên quyển sách ghi lại cuộc đời và hành trình vĩ đại của ngài Ralaw tôn kính của bọn ta?”
John kiềm nén sự tức giận trong lòng, mỉm cười nói: “Hiểu lầm, là hiểu lầm mà thôi.”
“Thôi được!” – Tên chỉ huy sử dụng giọng điệu vô cùng khinh miệt John, hắn nói tiếp: “Ta đây vốn là một người rộng lượng, thấy ngươi nói vậy cũng không muốn để ngươi thiệt thòi gì thêm, chỉ cần ngươi quỳ xuống trước quyển sách sau đó lạy trước nó ba cái thành tâm xin lỗi ngài Ralaw thì ta đây nhất định tha cho… các anh em thấy cách giải quyết của ta thế nào? Được chứ hả?” – hắn ta xoay lại nhìn đám thuộc hạ ở bên cười nói.
“Được… được… ha… ha…” – đám lính cạnh đó thi nhau gật đầu cười ha hả chế giễu.
Hai nắm tay của John siết chặt vào nhau, cảm giác như những chiếc móng tay có thể đâm xuyên qua cả da.
“Còn không mau quỳ xuống” – tên chỉ huy thấy John vẫn đứng không hề quỳ xuống tỏ ra vô cùng tức giận, hắn quát lên thật lớn nhưng John nhất quyết không quỳ. Bảo hắn quỳ xuống cầu xin một quyển sách tha thứ? Đó không khác gì đang sỉ nhục hắn cả, dù có chết cũng không để bản thân phải nhục như thế này.
“Bắt hắn quỳ xuống cho ta” – Tên chỉ huy ra lệnh cho đám thuộc hạ, ngay tức khắc ba bốn tên lính lao đến, dùng gậy đánh vào hai chân của John buộc hắn phải quỳ xuống, nhưng một khi John đã không muốn thì đừng hòng ép được hắn.
“Bịch bịch” – tiếng gậy gỗ va đập vào thịt trên người nghe thật khó chịu trong lòng.
John cố gắng cắn răng chịu đựng, hắn đang ở thủ đô của Ionia, mọi hành động lúc này đều sẽ gây ra sự chú ý.
“Thằng khốn” – tên chỉ huy kia thấy đám thuộc hạ của mình đánh John như vậy mà hắn vẫn ương ngạnh đứng thẳng nhất quyết không quỳ xuống, hắn ta tức giận lao đến vung cước nhắm ngay đầu của John đá thật mạnh.
“Bịch” – Nắm tay của John nhanh như chớp giữ chặt cổ chân tên chỉ huy ngay khi chân hắn vừa đến gần, đôi mắt của John lúc này không khác gì một con thú hoang đầy đáng sợ.
“Rắc…” – tiếng khớp xương vang lên lạnh cả sống lưng, kế tiếp đó là một tiếng hét thảm của tên chỉ huy, hắn không chỉ bị John nắm lấy cổ chân mà còn bị hắn dùng sức bóp thật mạnh, xương chân gần như sắp bị bóp nát cả ra.
“Thân nam nhi, sống sao cho đỉnh thiên lập địa, các ngươi bảo ta quỳ lạy một quyển sách cầu xin sự tha thứ của tên đã cướp hết những thứ thuộc về ta, thực sự là vượt quá sức chịu đựng rồi.” – John nói từng câu từng chữ thật rõ ràng, giọng điệu như muốn ăn tươi nuốt sống lũ lính canh và tên chỉ huy cạnh đó.
“Các ngươi còn đứng đấy làm gì? Mau giết hắn, mau giết hắn…” – Tên chỉ huy thấy đám lính của mình đứng gần đó bộ dáng sợ hãi liền hét lên.
“Thả chỉ huy bọn ta ra.” – Đám lính bắt đầu vung vũ khí lao đến tấn công John.
“Vụt” – Nhanh như điện John thả chân của tên chỉ huy ra sau đó đột ngột xuất hiện ngay giữa lòng đám binh sĩ trong sự ngỡ ngàng của bọn chúng, cây dao cha hắn tặng trước đó giờ trở thành thứ vũ khí duy nhất trên tay.
“Xoạt xoạt” – những dòng máu đỏ tươi bắt đầu bắn lên không trung phủ đỏ thẫm cả con hẻm nhỏ, John không chút thương tình, một dao chém chết năm tên lính.
“Ngươi… ngươi dám?” – tên chỉ huy ngồi trên mặt đất thấy John giết đám lính của mình một cách đơn giản thì tỏ ra vô cùng sợ hãi, hắn rút kiếm đeo trên lưng ra để trước ngực như muốn phòng ngự.
John, hắn là ai kia chứ, còn nhớ năm xưa một mình hắn đại náo cả thành phố Piltover, dẫn quân đánh đông dẹp bắc, một kẻ được xem như trời không sợ, đất không sợ, muốn làm gì liệu có ai ngăn cản được, vậy mà giờ đây phải nhẫn nhục như vậy thật sự không giống hắn chút nào.
John nhếch môi cười nói: “Đụng đến ta xem như các ngươi tới số rồi.”
“Keng…” – John lao đến đâm dao về phía tên chỉ huy nhưng đúng lúc này hai tên Ninja đeo mặt nạ không biết từ đâu xuất hiện vung kiếm ngăn cản một dao kia cứu tên chỉ huy một mạng.
“Ngài ổn chứ?” – tên Ninja đeo chiếc mặt nạ màu đỏ xoay đầu lại nhìn gã chỉ huy hỏi.
“May mà có hai vị Ninja của Hội Kinkou đến đây, thật là tốt quá, hắn ta dám chà đạp quyển sách viết về cuộc đời của ngài Ralaw đã thế còn ra tay giết thuộc hạ của ta, tuyệt đối không được để hắn sống.” – Tên chỉ huy kia được người bảo vệ sợ gì không lấn tới.
“Dám làm điều đó ngay tại thủ đô Placidium này sao?” – Tên Ninja đeo mặt nạ đỏ kia hơi chút kinh ngạc.
Tên Ninja đeo mặt nạ xanh bên cạnh liền nói: “Có khi nào hắn là người của nhóm phản nghịch không?”
“Chắc là thế rồi, giết hắn!” – Cả hai tên Ninja lập tức lao vào tấn công, kiếm trên tay bọn chúng liên tục vung ra chém về phía trước.
“Hội Kinkou? Không hay rồi, bọn này Ninja này mà kéo đến tất sẽ có chuyện.” – John cảm thấy những hành động này của hắn đã bắt đầu gây ra rắc rối, nhưng giờ khắc này hắn có thể chạy?
“Phân thân thuật” – Tên Ninja mặt nạ đỏ vừa lao đến vừa bắt ấn chú, chỉ trong tích tắc bốn ảnh phân thân đã xuất hiện lao nhanh về phía John như một mũi tên, kiếm trên tay của bọn chúng liên tục chém đến.
“Xoạt” – John tức tốc lùi về phía tạo khoảng cách an toàn với những ảnh phân thân kia, dao trên tay xoay một vòng rồi chém về phía trước, kiếm khí dữ dội bắn đến khiến bốn ảnh phân thân lập tức nổ tung.
“Rắc… rắc…. a” – đột nhiên từ dưới đất tên Ninja mặt nạ xanh kia bất thình lình xuất hiện kiếm trên tay đâm thẳng vào cằm của John, cũng may phản xạ của John rất nhanh lập tức ngả người về phía sau tránh né, tiện thể mượn thế ngả về phía sau hai chân thu lại rồi đạp ra đá thẳng vào b