Gái Gú Việt Nam

Truyện Sex Kiều

Phần 10

Lệ Kiều ngồi xuống bên cạnh y. Cả ngày trời, cuối cùng cũng tìm được một chỗ trú chân. Y vẫn chưa tỉnh lại, mắt nhắm nghiền như một xác chết. Nàng vừa tự đấm vai vừa nói với Miên Lãm vẫn đang bất tỉnh nhân sự dưới đất.

– Đúng là xui xẻo. Chẳng hiểu kiếp trước ta có nợ gì ông không. Vốn ta chỉ định trêu ông vài ngày cho bõ tức thôi. Tự nhiên lăn đùng ra, báo hại bổn cô nương phải vác ông đi một đoạn đường dài. Mặt thì như mười tám, thân thể phải cỡ tám mươi tuổi đổ ra. Lần sau có muốn đột quỵ gì thì đợi ta đi xa thật xa hẵng đột quỵ. Phiền phức!

Buồn buồn, Lệ Kiều đành vớ lấy cái tay nải màu xanh của y, mở tung ra. Bên trong chỉ có vài bộ quần áo, hai gói lương khô cùng ống trúc đựng nước ban nãy. Nhắc đến nước, nàng vẫn chưa thấy hết lạ kì. Đó không phải thứ nước bình thường vì khi nãy khi đổ nước vào miệng y, dưới ánh mặt trời, nước hắt lên những tia màu tím. Chắc là một loại dược lộ nào đó mà nàng chưa biết. Để ống trúc sang bên, nàng tiếp tục lật giở đống đồ của Miêu Lãm.

Một chiếc áo rơi khỏi tay nải xuống đất. Tiểu Kiều tiện tay nhặt lên nhưng ngay lập tức bị nó làm chú ý. Chiếc áo đã cũ, màu đã bạc đi. Có một chỗ rách còn đang vá dở, kim vẫn cắm nguyên trên vải. Máu loang lổ trên áo làm nàng nhăn mặt.

Nàng nhìn y rồi nhìn chiếc áo, cuối cùng nói:

– Được rồi, để bổn cô nương vá lại rồi giặt sạch nó cho ông xem có còn nói ta là không giống con gái nữa không. Được ta vá áo là diễm phúc của ông đó.

Tiểu Kiều bĩu nhẹ môi rồi tỉ mẩn vá lại cái áo. Một cảm giác thích thú dấy lên trong nàng khi mũi kim thoăn thoắt luồn qua thớ vải. Tự mình lưu lạc từ nhỏ, may mắn nàng gặp được sư phụ. Rồi sư phụ cũng bỏ nàng mà đi. Đã lâu nàng không có bạn đường, độc lai độc vãng, với một thiếu nữ ham vui hiếu sự như nàng thì quả thực buồn tẻ. Nay đột nhiên gặp được y, kể ra cũng gây cho nàng ít nhiều hứng thú.

– Cô làm gì vậy?

Tiếng quát giật của y làm nàng giật nảy mình, suýt chút nữa thì thả rơi chiếc áo.

Y ngồi phắt dậy, lao tới giật cái áo từ tay nàng. Y nói như gầm lên:

– Sao cô dám tự tiện đụng vào đồ của ta?

Lệ Kiều chưng hửng, tru môi lên cãi rất phẫn uất:

– Gì chứ? Ta có lòng tốt vá nốt giùm ông, không đa tạ thì thôi, sao nạt nộ ta?

Y cầm cái áo run run trên tay, càng tức giận quát to hơn:

– Biến khỏi đây, đi đi!

Lệ Kiều ngang bướng:

– Đây là nhà của ông à? Ta không đi đấy! Ta…

Bất chợt Lệ Kiều im lặng. Miệng nàng như cứng lại khi đôi mắt của y nhìn thẳng vào nàng. Ánh mắt ấy tràn đầy sát khí, chứa đầy sự căm phẫn, dường như có thể xuyên thủng mọi can đảm của nàng. Sự sợ hãi tràn lên khiến nàng lạnh sống lưng. Đầu lưỡi của nàng líu lại. Nhưng cuối cùng nàng cũng mở miệng, nói ra lời mà nàng chẳng nghĩ nàng sẽ nói:

– Ta… ra ngoài vậy. Ông thích thì cứ cứ ở trong đi.

Nàng đứng dậy, chạy ra ngoài. Trời đã về đêm, sương bắt đầu xuống nặng. Lệ Kiều nhìn vào cánh rừng hun hút trước mặt, nản chí không muốn đi tiếp. Nhưng nàng cũng không muốn trở vào trong đó. Ch