Gái Gú Việt Nam

Truyện Sex Chị Thủy hàng xóm

Phần 10

Lại thêm 1 ngày chủ nhật nữa đến, tôi từ từ tỉnh dậy, đã hơn 7h30 rồi, trời mùa hè, 7h30 đã sáng lắm rồi, ánh sáng chiếu vào căn buồng ngủ, mở mắt ra nhìn, chị vẫn nằm đó, khuôn mặt xinh xắn ngọt ngào vẫn đang say xưa ngủ, bình thường thấy chị nói cười suốt, lần này mới được thấy chị ngủ, 1 cảm giác bình yên tràn ngập trên khuôn mặt chị, khuôn mặt lúc ngủ sao dịu dàng đáng yêu đến vậy, 2 mắt nhắm nghiền, cánh mũi hít thở theo nhịp, bờ môi căng mọng tĩnh lặng, giống như 1 thiên thần bé nhỏ, người chị vẫn ôm chặt tôi ngủ suốt đêm qua, cánh tay vẫn y nguyên, quàng qua bụng tôi, tôi cảm thấy rất hạnh phúc, quay người lại đối diện với chị, cứ thế , cố khắc thật sâu khuôn mặt của chị lúc ngủ vào trong trí nhớ, tự mỉm cười, nhấc bàn tay lên khẽ vuốt ve gò má láng mịn, mềm mại, nghịch nghịch cái mũi xinh xinh, nhẹ nhàng chạm lên bờ môi căng mọng, nghĩ đến cảnh nhìn chị bĩu môi, tôi lại thấy buồn cười, tôi hôn nhẹ lên trán chị, rồi má, rồi hôn nhẹ lên đôi môi quyến rũ đó, sự ngọt ngào khó tả, tôi ôm chị vào lòng, chị hơi cựa quậy, như đang trong cơn mê, ôm lấy tôi, ghì lấy, đầu dụi dụi vào ngực tôi, cứ thế thêm 1 lúc, tôi nghĩ chắc hôm qua chị mệt quá, với lại hôm nay dù sao cũng là CN. Kệ cho chị ngủ.

Tôi ngước lên nhìn đồng hồ, cũng đã hơn 8h rồi, rồi lặng lẽ nhìn sang tờ lịch trên bàn máy tính, hôm nay đã là ngày 17 tháng 8 rồi, vậy là tôi đã về nghỉ hè được hơn 2 tuần rồi, nhanh thật đấy, rồi lại thấy bên cạnh dấu khoanh tròn màu đỏ, đánh dấu lên ngày 18 trên đó chữ thằng Bi ngệch ngoạc : “Sinh nhật Mẹ”.

Ồ, đầu tôi như đánh trúng lô tô, ngày mai đã là Sn của chị ư, ngày 18 tháng 8, khá đẹp, thế mà chị chả nói gì với tôi cả, lão Hùng đi nghỉ mát 5 ngày 4 đêm, như vậy mãi hôm 20 mới về, vậy thì ai tổ chức sinh nhật cho chị đây, sinh nhật mà không có người thân thì buồn lắm, đang suy nghĩ tự nhiên đầu tôi sáng lên, 1 ý nghĩ lóe lên. Việc này, không phải tôi làm thì ai làm nữa, tôi sẽ cho chị 1 lần sinh nhật tuyệt nhất. Đang cố nghĩ ngợi, xem xem phải làm sao, tôi nghe thấy tiếng động nhỏ, quay đầu lại, thấy chị đang vươn vai, nhưng mắt vẫn nhắm nghiền, có vẻ như tỉnh rồi những đang tiếc nuối giấc ngủ lắm, tôi quay lại 2 tay béo lên 2 bên má, kéo kéo, miệng cười cười :
– Con mèo lười kia, dậy đi nào.
Chị kéo 2 tay tôi ra, miệng lèm bèm :
– Ai là mèo lười chứ, muốn chết hả.

Rồi chị ngồi dậy, nhìn quanh phòng 1 lượt, rồi như nhận ra đã gần 8h30 rồi, chị vươn vươn vai cho đỡ tỉnh, quay sang nhìn tôi, giơ giơ cái chân lên, miệng dọa dẫm :
– Thích gọi là mèo không, đạp cho cái lăn xuống đất giờ.

Tôi há hốc mồm. “Ơ chị của tôi quen đây sao, không phải là sáng sơm mới ngủ dậy chưa uống thuốc nên hơi mát 1 tý không nhỉ“.

Rồi lồm cồm đi xuống giường, tôi đang tính trêu đùa thêm 1 tý, tự nhiên nghe tiếng chuông cửa, chị và tôi giật thót cả ng, như tỉnh hẳn ra, chị chạy nhanh ra cửa, hé hé nhìn ra, rồi mặt trắng bệch, quay đầu vào trong nhìn tôi :
– Chết rồi, bố mẹ chị đến thăm.
– Cái gì, bố mẹ chị á?

Tôi nhảy dựng lên, chạy ra ngó ngó, đúng là 2 người mà bữa trước tôi lai thằng chở BI đến nhà, nhìn là biết ngay, 2 người đang đứng ngoài cổng, ấn chuông, chị đi đi lại lại bảo :
– Làm sao bây giờ… làm sao bây giờ… Em mau nghĩ chỗ trốn nhanh lên, lẹ lẹ đi.
– Trốn gì chứ, giờ em chạy về là được rồi.
– Sao, mới ngủ dây nên đầu óc chưa tỉnh ah, mới sáng em cái bộ dạng đó đi từ nhà chị ra, bố mẹ nhìn thấy có mà chết ah.
– Có chị mới chưa tỉnh ý, em đi trên đường nóc nhà cơ mà.
– Ờ há, vậy nhanh nhanh, lên trên nhanh….. này này này.
Thấy tôi chạy lên tầng, chị vội kêu vọng theo:
– Cái áo, cái áo nữa này, quên ah.

Rồi chị ném lên, tôi bắt lấy cái áo, kéo chốt cửa, lặng lặng chui ra, không quên làm cho cái chốt cửa tự dập lại, tôi ngồi trên ban công, nắng chói chiếu lên người, nóng gắt, tôi mặc áo vào rồi bắt đầu leo về nha, buổi tối thì không sao, buối sáng thì mệt đây, lỡ có người nhìn thấy là chết, mẹ kiếp. Tôi tự chui mình mệnh khổ, tối qua đã chả làm ăn được gì, sáng ra trốn chui trốn lủi thế này, nhục thật, nhìn đi nhìn lại, cố căng mắt xem có thằng hâm nào đang đéo có việc gì làm nhìn linh tinh không, kết luận là không có, tôi chạy nhanh ra khu mái bếp nhà chị, trèo qua cái bờ rào, sang nhà bên cạnh 1 cách mau chóng, lại nhìn nhìn 1 hồi, tốt, không có ai, tôi vuốt vuốt quần áo, đi lại 1 cách tự nhiên, dù sao cũng đang đi trên hành lang ban công nhà hàng xóm thôi mà, có leo trèo hay trôm cắp gì đâu, về đến ban công nhà mình, tôi hơi buồn, lại phải về nhà.

Mở của phòng, “Ặc, khóa trong rồi, ” tôi lại không mang chìa khóa cửa tầng 2, chả phải biết làm sao, đanh vội kêu bố mẹ lên mở cửa, được 1 lúc, mẹ tôi lò dò đi lên, nhìn tôi bằng anh mắt nghi hoặc :
– Sao lại đứng trên này, mày vào nhà bằng kiểu gì thế hả.
– Con vào nhà tất nhiên là bằng cửa chính dưới nhà rồi, lúc đó bố mẹ không để ý, rồi con ra ngoài này ngóng gió, tự nhiên cửa bị sập nên con không vô được.
– Sập từ trong ah, làm sao mà sập được, hay mày lại leo trèo tường vào nhà hả?
– Mẹ buồn cười nhỉ, tự nhiên con trèo vào làm gì, mẹ này, còn đồ ăn không, con đói quá.
– Mày đi cả đêm hôm qua, giờ mò về là đòi ăn rồi, có bánh bao hấp đó, xuống mà ăn.
Tôi lon ton xuống nhà, ăn vội mấy cái bánh bao, tắm rửa 1 cái rồi leo lên tầng, kiểm tra kinh phí. “Chết cha, sinh nhật chị mà còn có vài lít, làm ăn đéo gì được bây giờ”. Móc điện thoại ra, giờ mới để ý, vẫn tắt từ hôm qua, tôi bật lên, gọi luôn cho thằng Tuân, xem tối qua bọn nó có sao không, thằng bé cười hô hố lên trong điện thoại, nói là tối qua được đánh 1 trận sướng, nói anh em ổn cả, tôi yên lòng. Mở tin nhắn nháp ra, mịa kiếp, thông tin nợ dài như là trang điểm danh ý :
– Alo, tao Sơn đây, con bà mày, khi nào trả nợ tao hả
– Alo, alo ai đó, Sơn nào, nhầm số rồi nhá… tút tút…

– Alo Sơn đây, tớ cần tiền lắm, bữa nào trả đây cậu bạn.
– Cho tớ xin lỗi nha, giờ tớ cũng kẹt lắm, hứa bữa nào có trả liền ..tút tút…

– Alo, ấy ah, tớ nghèo sắp không có gì nuốt này, còn tiền không, trả trước tớ coi ..
– Tớ còn chả có gì nuốt đây này, ở nhà ông bà già quản chăt lắm, tơ đang bận, tớ đi đây .. .tút tút…

Bực cả mình, chả đòi được xu sứt nào còn mất mấy chục cho viettel, mềm cứng đều áp dụng cả, thế có chó không cơ chứ, lại gọi điện thoại tỉ tê vay tiền, lượn cả buổi sáng mới được gần 300k, đời chó đến thế là cùng, âm cả mẹ vô tiền xăng rồi còn đâu nữa, thôi thì đành thế, bò lên phòng, tôi lục tìm đồ đoàn cũ không xài, lọ mọ mãi mới lôi được 1 chú mp3 của sony còn khá mới, từ khi tôi xài DT thì ít xài máy nghe nhạc nữa, thêm 1 em điện thoại cũ, vỏ nó bị ố nhìn bẩn + lỗi thời nên tôi không sài nữa, vứt ở xó nhà, lôi nhà sạc pin, thấy vẫn ngon, hí hửng, tôi đi ra tiệm cầm đồ.

– Anh ah, anh xem thế nào chứ, cái mp3 em mới được hơn 1 năm, còn nghe tốt lắm, em ít sài, em mua gần 1 tr mà anh cho cắm có 200k, còn cái điện thoại này, nhìn cũ thế này thôi, tốt lắm à nha, nghe gọi, nhắn tin, máy ảnh, nghe nhạc đều được hết, vậy mà anh chi có 300k, cho em thêm đi.

DM, nhục như chó, đời tôi là tôi ghét nhất là cái kiều kỳ kèo giá cả này, nếu đéo phải cần tiền gấp, tôi đã không thế, thế mà thằng mặt lol, tai dơi mỗm chuột kia cứ không chịu, đòi ôm cả 2 cái mỗi món có 500k, thêm 500k cũng chẳng nhiều, bớt 500k cũng chả thiếu, vì tôi muốn mua cho chị món quà thật xịn, thật đẹp, lại còn phải tổ chức nữa chứ, đau đầu lắm đây.
– Không được, thế thôi, mày cầm thì cầm, không cầm thì biến. – Nó ngồi ve vẩy cái quạt nan, cả người đầy mỡ, chả lẽ lại kỳ kèo nữa, đéo được thì bố té, tôi toan quay người đi, thấy 1 bà đi ra, chắc là vợ nó, kêu tôi lại :
– Này. Em ơi, đợi đã, thế muốn cầm bao nhiêu .
– 2 món 800k, được thì em để lại, mấy ngày sau em chuộc, giờ đang cần tiền, nên em mới làm vậy thôi, toàn đồ xịn cả.
– Mấy thằng choai choai như mày hôm nào mà chả cần tiền gấp, ta còn lạ gì nữa. – thằng chồng đốp luôn, chả lẽ lên vặn cổ nó, mẹ kiếp.
– Thôi thế này – bà vợ nói – chị xem 2 món rồi, 700k được không, được thì ký giấy.

700k thì 700k, dù sao cũng chả muốn đi chỗ khác nữa, kỳ kèo lắm mỏi cả mồm. Thế là xem nào, tính ra mới có hơn 1tr thôi, làm sao bây h nhỉ, “á ah, thằng ôn Tuân, sao tự nhiên lại quên nó nhỉ, mới từ quê ra , chắc chắn có màu rồi”. lượn, lượn ngay đến nhà nó.

– Tuân ơi, Tuân ơiiiiiiiiiii, Ê. eee , anh Rồng ơi ra em bảo này, anh Rồng có nhà không (bố nó tên là Long =))) – biết bố mẹ nó đi làm ca không có nha, nên tôi mới gọi thế.
– Gọi cái đéo gì thế thằng kia, đợi tý .

“Đm cái thằng, gọi tên nó thì không chịu. Cứ thích lôi tên anh cả nó ra gọi nó mới nghe.”
– ĐM, có việc lồn gì không mày?
– Mày còn tiền không, cho tao vay nóng, tao trả lãi cho.
– Mày vay làm gì, lại con vay nóng, ah ĐM đúng rồi, tao nhớ rồi, hôm qua tao nhớ mày chở con nào đó trên xe, rồi sau đó mất hút, không thấy nói gì, á ah, ĐM cái thằng, mới về nhà đã chăn được 1 em rồi, đéo nói cho anh em nhé!
– Đừng đánh trống lảng nữa, có tiền không. ĐMM.
– Tao nhìn không rõ lắm, lúc đó mày đi nhanh, tao trông thoáng qua, nhìn cũng cao giàn thoáng mát, ngon canh đấy, mà bịt mặt. Cái ĐM cái thằng này, lại kêu con bờm vàng của mày che mặt lại, bố thằng rẻ rách, đéo thích cho anh em nhìn mặt, sợ xinh quá hay là cá sấu quá , dáng ngon, xinh thì chả sao, cá xấu thì tắt đèn đi, bảo em nó đắp dưa chuột lên mặt, cũng làm ăn được đó.

“ĐM thằng mặt chó, dám nói chị là con bờm vàng (bờm vàng là con bò cái đó, ngày trước nói chăn bò, mà con bò có cái bờm vàng trên lưng, như tóc con gái bây giờ, hơi màu râu ngô đó , giờ có thêm kiểu gọi chăn gái, nên bọn tôi hay gọi người yêu nhau là con bờm vàng – là con bò ) không phải cần tiền nó gấp, tôi đạp luôn cho mấy cái cho biết mặt”.

Tôi hầm hầm :
– Lo mà làm ăn con phò cái nhà mày ý, loại trai cái đéo gì mày, yêu 3 năm cấp 3 thì tao không nói, ra ĐH được hơn 1 năm rôi, sờ vú 1 cái còn bị tát, thế mà để im được, bố thằng liệt dương, thôi không nói nữa, có tiền cho tao vay coi.
– Bao nhiêu, tao chỉ còn 300 thôi.
– Lồnnnnnnnnnnnn… Cho vay luôn 500 đi mày, vài bữa tao trả cho 600.
– Máy tính đưa con đó đi phá thai à, thôi nể mặt mày, vét sạch ví cho mày chắc cũng được 400k đó.
– Được, 400 cũng được, nhanh lên.

Nhìn nó hậm hực đi vào, tôi buồn cười lắm, nhìn cái dạng này, chắc lại nhiễm “ tình yêu trong sáng rồi “ , mốt anh dậy cho mấy chiêu, đảm bảo vật được con người yêu mà “vật nhau trong tối” đến lúc đó lại bái sư anh thì chết. Nó đi ra, cầm theo 2 tờ 200k đưa cho tôi rồi hỏi :
– Cho mày hẳn 4 lít, mà mày còn thiếu tao cả chầu nước nữa nhé.
– Ờ ờ ờ…
Chả đợi xem nó nói thêm gì nữa, vốn đã khá khá rồi, tôi phi xe về nhà,chạy hồng hộc lên phòng, bật máy tính lên đê tham khảo xem mua cho chị cái gì cho ổn …..

Tôi xem đủ thứ, tìm linh tinh trên các diễn đàn, đọc các Cmt tư vấn của chị em, xem xem nên mua gì, hoa thì tất nhiên phải có rồi, nhưng mà giữa tôi với chị thì chỉ có hoa thôi thì xoàng quá, mới đầu tôi nghĩ đến tặng mỹ phẩm, nhưng mà nhỡ may mình không biết xem hàng xịn, mua đồ made in hồ cẩm đào cho chị thì có mà chết, ngẫm 1 lát, hay là mua 1 lọ nước hoa xịn, nhưng mà tui đâu rành vụ này, lại chả biết chị thích dung loại nước hoa nào nữa, thôi không tặng cái này, hay là, ….

Mịa nó chứ, khó nghĩ thật, hàng loạt thứ lướt qua : sữa rửa mặt, túi sách, dầu gội,cặp tóc … toàn thứ xoàng quá, nghĩ mãi mà không ra, chán chả muốn nghĩ nữa, tôi lấy điện thoại ra, nhắn tin cho chị :
– Chị đang làm gì thế, đã ăn gì chưa.
– Chị đang nấu ăn, hôm nay bố mẹ chị ăn cơm với chị, có gì không em.
– Không có gì, em hỏi thế thôi, em đang chán ăn, chả biết ăn gì cả.
– Phải ăn chứ, không được nhịn đâu đó biết chưa, đồ heo lười.
Tôi đọc xong tin nhắn, tôi buồn cười “Ah, mới sáng ra, mình gọi chị là mèo lười, giờ giám bật lại, gọi tôi là heo lười, tối nay anh cho biết thế nào là heo vật mèo cho biết tay”.
Tôi nhắn lại :
– Em biết rồi, chị nấu ăn đi, pp.

Thế là hết, chủ nhật này chị ở nhà với bố mẹ rồi, hết cơ hội rủ đi chơi, tôi đi xuống nhà, loay hoay dưới bếp phụ mẹ 1 lát, rồi ăn linh tinh cho lót dạ, lại leo lên phòng, ngẫm mãi chả ra cái gì, tôi quyết định tăng cho chị 1 bộ quần áo thật đẹp, đầu tôi mơ màng, tặng chi 1 bộ váy thật xịn, rồi chị sẽ mặc cho tôi ngắm, tôi đắc ý lắm, cứ quyết định như thế đi, nhưng mà, tôi lại hơi lo lo, tôi đâu có biết chọn đồ, nhỡ may chị mặc không vừa thì sao, rồi nhỡ may chị không thích thì biết làm thế nào, lại 1 vấn đề hóc búa. Tôi nằm nghĩ mãi, cuối cùng tôi gọi điện thoại cho Linh, nó là đứa bạn gái rất thân của tôi từ năm cấp 2 đến cấp 3, Đh thì mỗi đứa 1 nơi, nên cũng ít gặp nhau, nhưng mà điện thoại qua lại suốt, đợt này nghỉ hè, chả thấy nó qua nhà tôi chơi, tôi cũng thôi, không nhắn tin cho nó nữa, hôm nay chắc phải gọi cho nó, để cho nó tư vấn cho tôi mới được, nó là đứa có mắt thẩm mỹ, nhờ nó đi ngắm quần áo hộ là hết ý rồi.

– Sơn ơi….. Sơn… – Tiếng con gái oang oang gọi dưới nhà.
– Đây đây, ra liền. – Tôi lao nhanh ra ngoài cổng, thấy nó đang chống cằm ngồi chờ tôi trên chiếc Click, con bé này cũng xinh lắm, được bầu chọn là 1 trong nhóm top của lớp cấp 3 đó, chả hiểu thế nào mà lại thân được với tôi, giờ lên ĐH biết ăn mặc đẹp rồi, tóc hoe hoe màu râu ngô, để xõa ngang lưng, mặc 1 cái áo tránh nắng to xù, che hết cả người của nó, cặp mông tròn đang căng đét trên yên xe máy, 2 chân dài mặc 1 chiếc quần Jean ngắn đến ngang bắp chân, nhìn tổng thể thì cũng không tồi, dáng người cũng được đó. Càng ngày càng xinh, tôi thầm khen nó :
– Nào đi thôi, biết chỗ nào quần áo đẹp không.

Lượn vi vu khắp các khu quần áo, để cho nó mặc thử mấy thứ mà tôi ngắm , nhưng mà chả có cái nào tôi vừa mắt, cái tôi thích thì nó chê già, cái nó thích thì tôi chê là trẻ con quá, nó lạ 1 cái là chẳng hề tò mò hỏi xem là mua đồ cho ai, tôi thấy cũng quái lạ, nhưng nó không hỏi tội gì tự nhiên khai, nó cười tươi lắm, y như là đi mua đồ cho nó vậy, thử không biết chán, tôi ngắm nó no cả mắt, dáng người nó cung na ná giống chị, cùng lắm thấp hơn 1 chút thôi, nó mặc vừa là chị cũng mặc vừa.

Lượn lờ mãi mà chả được cái nào ưng ý, mãi gần cuối chiều, nó từ phòng thay đồ đi ra, nó mặc 1 cái váy đen lộng lẫy, là loại áo váy liền nhau, tay áo để trần, 2 dây ao vắt qua vai, lộ bờ vai của nó trắng trẻo, ngực áo bó ngang ngưc, để lộ 1 ít phần trên của cặp đào trắng tinh khôi, nhô lên mơn mởn, trắng hồng, phần eo thắt lại, tôn lên cái eo bé nhỏ của nó, tà váy dài đến ngang gối, thuôc loại váy xòe, trên thân áo khéo léo đính nhưng viên giả kim cương lấp lánh, 2 chân trần lộ ra, phải nói, nhìn quá chuẩn luôn, tôi gật đầu như mổ thóc, nó xoay xoay cho tôi nhìn, cười tươi đắc ý, hiển nhiên là nó cũng rất ưng ý, nó nói :
– Nhìn tớ có đẹp không ?
– Đẹp, đẹp lắm.

Tôi giơ ngón tay cái lên tán thưởng, nó tủm tỉm cười, đôi mắt long lanh, trong veo, cái mũi nhỏ đáng yêu, đôi môi hồng phơn phớt đang cười, nhìn đẹp mê hồn,cả người nó là những đường cong lồi lõm, chỗ nào càn lồi thì lồi hẳn ra, chỗ nào cần lõm thì lõm lại, nó đi đi lại lại trước gương, nhưng mà lúc đo, tôi đâu nhìn nó, tôi thấy như bóng dáng chị đang mặc chiếc váy đo trong đêm sinh nhật, cười với tôi, tôi lắc đầu mỉm cười, tự nhủ cần gì phải tưởng tượng, kiểu gì tối mai chả thấy chị mặc, tôi vội kêu nó đóng gói lại rôi đi tính tiền, nó cầm chiếc váy, tủm tỉm cười đi bên cạnh tôi ra quầy, tôi đang vui sướng, thế là vấn đề quà cáp đã giải quyết xong, tôi nhẹ cả ng, tự nhiên nghe nó nói :
– Cảm ơn, cảm ơn Sơn nhiều nhé, mình rất vui và bất ngờ .
– Vui và bất ngờ gì cơ .
Nó nhìn tôi, rồi tủm tỉm cười, nói nhỏ :
– Thôi không cần giấu, bộ không phải Sơn mua bộ đồ tặng mình làm quà Sinh nhật sao, lại còn giả vờ.

Tôi ngơ ngơ ngác ngác. “Sinh nhật nó là sao, mình mua cho chị mà, sao tự nhiên lại biến thành của nó thế này, ai mà nhớ nó sinh nhật hôm nào chứ.”
– Đâu có, mình mua tặng người khác mà, mai là Sinh nhật người ta đó, người ta dáng người gần giống cậu nên rủ cậu đi yếm thử mà, có dấu gì cậu đâu.
Tôi thật thà nói, giơ tay ra muốn lấy lại cái váy như muốn sợ cái váy mà tôi bỏ cả buổi ra chọn biến mất, nó lặng im, nó đứng lại, 2 tay run run lên cầm cái áo, môi nó mím chặt như không muốn nói , 2 mắt no ngơ ngác nhìn tôi, nó lại hỏi :
– Thật là không phải mua quà tặng cho mình sao .

Có 1 nghịch lý thế này, nếu ai có bạn gái mà là bạn gái thân sẽ biết rõ nhất, mình và chúng nó chơi thân nên cách nói năng, cách cư sử rất thoáng và không cần che giấu,và hay tâm sự với nhau chính vì thế với đứa con gái khác, mình sẽ nhận ra sự suy nghĩ khác lạ của họ, nhưng với đứa con gái thân, thì chả cần suy nghĩ gì cả, nghĩ sao là nói thế.

Mang máng nhớ ra ngày sinh nhật của nó, đúng rồi, hình như cũng trong tháng 8 luôn, mà tôi nhớ không nhầm là mọi năm nó toàn tổ chức vào cuối tháng mà nhỉ. Tôi đáp luôn, mặt cười cười trêu ngươi nó :
– Cậu ăn dưa bở ah, còn lâu mới đến lượt cậu.

Lúc đó tôi nghĩ đơn giản lắm, là tôi muốn trêu nó thôi, còn lâu là ý nói tận cuối tháng, có gì cuối tháng mới phải tặng cơ mà. Rồi cười đểu, chợt tôi giật mình, nó khác lắm, nó chả nói gì cả, nó lặng im, mắt n&