Gái Gú Việt Nam

Thụ tinh – Tác giả Fafamini – Full

Phần 94
Sau khi xuất tinh ra sàn, bỗng tâm trạng Minh chuyển biến thay đổi chóng mặt, anh cảm giác như phát điên khi thấy vợ mình ngồi trên người lão Phú mãi không chịu xuống, nhìn cái cách mà cô ấy “hưởng thụ” cùng lão khiến Minh đau đớn tột cùng, anh đau vì mình không làm tròn trách nhiệm của một người chồng, không có khả năng khiến vợ lên đỉnh đến mức đỏ, cô ấy không hạnh phúc khi ở với mình thì làm sao hôn nhân này kéo dài mãi được… Minh lo lắng sợ mất vợ khi thấy một loạt phản ứng vừa rồi của Thảo, những cơn ghen, lòng đố kỵ ích kỷ đã nổi lên trong Minh, nhìn lão Phú hôn môi Thảo mà anh không thể chịu được nữa, lúc này đã hết hưng phấn anh mới phát điên, Minh mang tất cả uất hận chạy sang phòng đó và đạp cửa “RUỲNH” một cái, chiếc bản lề cửa bay hắn ra ngoài leng keng rơi dưới đất. Anh gồng tay đập vào công tắc điện ở cửa một cái “ÂM” đèn trong phòng sáng bừng.

– Á!!! ANH… Thảo và lão Phú đang ôm nhau thì giật mình quay ra nhìn thấy Minh như con quái vật đứng lừng lững ở cửa. Minh nghiến răng cau mày nhìn vợ mình đang ngồi trên người lão Phú, hai người trần chuồng không một mảnh vải che thân. Nhìn cơ thể trắng nõn nà của vợ mình cùng với lão Phú gầy gò đen nhẻm khiến anh càng thấy uất hận, tại sao chứ… tại sao vợ mình lại đồng ý cho lão ta làm việc này, sao cô ấy lại lén lút làm những chuyện này với một lão già xấu xí như vậy chứ? Minh thở hồng hộc như một con lợn rừng chuẩn bị lao vào kẻ thù.

Nhìn thấy Minh, Thảo vội vàng đứng dậy rút con chim khủng của bác Phú ra khỏi bướm mình, còn lão Phú lao người xuống đất run rẩy quỳ xuống dập đầu. Minh gầm lên, anh uất hận người vợ xinh đẹp của mình. Anh không để ý lão Phú, anh lao tới chỗ Thảo cầm một chân lên kéo nàng ngã ra giường.

– Á!!! Anh làm gì đấy! Em xin lỗi mà!!! Huhu – Thảo sợ hãi khóc lóc van xin, hai bàn tay bám vào ga đệm khiến nó nhúm lại. Minh nhìn vào âm đạo hồng hào của vợ, anh mở to mắt hoang mang khi thấy lỗ âm đạo đã bị lão Phú đục rộng ra rồi. Đau đớn Minh trừng mắt nhìn vợ mình, gương mặt tiều tụy nhưng rất đỗi xinh đẹp, đôi mắt mở to sợ hãi… Minh nghiến răng, nước mắt anh chảy xuống má, hai lỗ mũi sụt sịt. Âm đạo vợ anh mặc dù đang co lại nhưng lỗ to thế kia chắc hẳn lão Phú và vợ anh đã có những giây phút sung sướng đến chết ngất mà anh không bao giờ được cảm nhận… Vợ anh sẽ mê lão ta mất. Trong giây phút ngắn ngủi Minh đã rất lo lắng đến việc vợ mình không còn yêu mình nữa mà chuyển qua mê mệt lão Phú… Thực sự quá nhục nhã mà…
– Cậu Minh… xin đừng làm vậy, lỗi của tôi… – Thấy Thảo bị Minh kéo chân, lão Phú quỳ đến bám vào tay Minh, đang trong cơn tức giận, Minh hất tay lão Phú và quay lại bạt tai lão Phú một phát trời giáng “BỐP!”
– Hợ… Lão Phú bay ra giữa phòng, hai chiếc răng lão bay ra ngoài, mồm chảy be bét máu nhưng vẫn cố ngồi dậy và chắp hai tay van xin Minh.
– Minh! Xin cháu rủ lòng thương! Xin cháu!!! – Giọng lão Phú run lẩy bẩy, mềm và đuôi lông mày bạc của lão chảy rất nhiều máu.
– Mẹ kiếp! Chết tiệt… Mắt Minh long sòng sọc lao tới lão Phú.
– ANH! Đừng!!! Anh đừng đánh nữa! Bác ấy chết anh sẽ đi tù đó! Huhu – Thảo lao xuống sàn, mặc cho cơ thể đang trần truồng, nàng kéo tay Minh và ngăn anh lại. Thấy vợ mình bệnh lão Phú khiến Minh càng uất hận đến phát điên, anh nghiến răng, nhắm mắt ngửa cổ lên trần nhà hít một hơi thật sâu.
– Em… có bỏ tay ra không HẢ??? – Minh gầm lên, hất tay Thảo và đấm lão Phú một cái vào mặt, bàn tay to lớn của Minh đẩm rất lực khiến lão Phú ngã ra sàn nhà và bất động, mặt lão be bét máu, hàm răng cửa của lão vốn đã lung lay sau khi bị Minh đấm thì gãy không còn chiếc nào.
– Anh Minh!!! Đừng đánh nữa!!! Em xin anh mà!!! Anh không sợ đi tù sao? – Thảo khóc, nàng ôm tay Minh ép bộ ngực to vào đó… Minh nhìn xuống vợ, anh gồng lên rút tay ra vì cảm thấy không muốn dụng vào người vợ lúc này, cơ thể đó khiến anh thấy uất hận đến tột cùng.
– Hu hu… – Thảo ngồi khóc, lúc này nàng mới thấy bác Phú nằm im dưới đất không dậy được, Thảo bắt đầu lo lắng sợ bác Phú đã chết, nàng bỏ đến và lay vào đôi vai gầy gò của bác Phú.
– Bác Phú! Bác Phú ơi!!! – Thảo vừa lay vừa quay lại nhìn Minh lo lắng, nàng sợ nếu như bắc Phú bị sao chồng nàng sẽ phải đối diện với pháp luật, nàng rất lo cho Minh nhưng nào ngờ hành động của nàng lại vô tình làm Minh hiểu lầm.
– Anh Minh!!! – Thảo nhíu đôi lông mày lại nhìn chồng. Minh đứng thờ, hai bàn tay vẫn nắm chặt, anh nhìn vợ mình và lão Phú nước mắt anh chảy ra… Minh khóc, trong lòng anh nghĩ quần đù thứ…

Trông cô ấy còn lo cho lão Phú hơn cả anh, mềm Minh mấp máy như muốn òa khóc nhưng nhịn lại, mắt anh trùng xuống, anh đứng im ở giữa nhà nhìn Thảo lo lắng cho lão Phú. Đáng nhẽ ra lúc này cô ấy phải mặc kệ lão mà đến giải thích với anh chứ, tại sao lại vậy… cô ấy phải lo cho mình nhiều hơn chứ, cô ấy là vợ mình cơ mà… Minh càng nghĩ nỗi uất hận càng lớn dần.

– Anh Minh!!! Hu hu!! Đưa bác Phú đi viện đi! Anh!!! Huhu… – Thảo khóc, nàng rất sợ nếu như bác Phú chết vì cú đấm lúc nãy của Minh rất mạnh, bác ấy lại già yếu rồi, nếu không đưa đến bệnh viện lỡ như bác ấy chết thật chồng nàng sẽ đi tù, đó là điều Thảo lo lắng nhất lúc này, nhưng Minh đâu hiểu, anh vẫn cứ nghĩ vợ đang quan tâm đến lão Phú.

Tức giận như một đứa trẻ mới lớn. Minh thả lỏng người… mặt anh trùng xuống, trong lòng rậm ran đau đớn như hàng ngàn mũi dao đang đâm lia chia vào tim… Tại sao vợ mình vẫn cứ ngồi cạnh lão Phú và lo cho lão chứ… trái tim Minh thắt lại… anh cảm giác như Thảo đã không còn quan tâm đến anh nữa… “được rồi… tôi sẽ là người rút lui… để cho hai người hạnh phúc…” Nghĩ quẩn, Minh lững thững bước ra khỏi phòng, hai tay anh thả lỏng, gương mặt Minh như thế đang ở tận cùng của nỗi đau và thất vọng, anh cảm thấy lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình… nghĩ vợ sẽ không còn yêu anh như trước nữa anh từ từ đi đến cửa lối ra ban công.

– Bác Phú! Bác Phú ơi!!! – Thảo sở mũi bác Phú xem bác còn thở không và không ngừng lay người… phải một lúc lão Phú mới ở ở khẽ mở mắt, lão ôm mềm họ vài cái máu bắn tung tóe ra sàn. Thấy vậy Thảo đỡ lo hơn hẳn và vội vàng mặc lại đồ.
– Bác có sao không ạ? – Thảo nhíu lông mày lo lắng vì bác Phú chảy nhiều máu quá.
– Khụ khụ… bác… không sao… Đau quá… – Lão Phú ôm mồm, Thảo lúc này mới nhận ra Minh đã ra ngoài từ nãy mà không có âm thanh gì, bỗng nàng cảm thấy lo lắng, Thảo vội chạy ra ngoài phòng khách bật điện.
– ANH MINH!!! – Thảo hoảng hốt khi thấy Minh đang đứng trên lan can ngoài ban công. Không suy nghĩ Thảo chạy tới rất nhanh, nàng ôm vào hông Minh và kéo xuống, cả hai người ngã ra sàn ban công.
– Em bỏ anh ra… Minh ngồi dậy, thấy thế Thảo vùng lên ôm chầm lấy Minh.
– Huhu! Anh bị điên à? Sao anh làm thế? Huhu… – Thảo vừa khóc vừa ôm chặt chồng.
– Bỏ anh ra!!! – Tay Minh run run nắm vào tay vợ yếu ớt đẩy ra, thực ra anh cũng rất sợ và không có gan tự tử.
– Không!!! – Thảo ôm chặt Minh, cả nàng và chống vùng vằng ngã cả ra sàn.
– Em đâu cần quan tâm đến anh, vào mà quan tâm lão già kia kìa! – Minh tức giận nói.
– Không phải… em sợ bác ấy làm sao anh sẽ bị đi tù mà… huhu… – Thảo khóc nức nở ôm chồng, hóa ra vì điều đó mà anh ấy định tự tử sao… Minh run người, thấy vợ ôm chặt mình, cảm thấy được sự quyết đoán mạnh mẽ của vợ, sự yêu thương từ cái ôm càng khiến Minh thấy đau lòng… bỗng anh không chịu được mà nước mắt tuôn trào…
– Em mặc kệ anh… hừ hừ… em bỏ anh ra… Bây giờ em còn yêu anh đâu… anh sống để làm gì cơ chứ!! Hừ hừ… – Minh vừa nói vừa khóc như đứa trẻ, như thế mọi năng lượng tức giận của anh đã biến thành sự tủi thân và bắt đầu khóc thành tiếng.
– Anh hâm à! Huhu… Sao anh lại nói… những câu vô tình đó chứ… huhu… – Thảo vừa nắc vừa khóc.
– Thế sao… thế sao em đối xử với anh như vậy HẢ? Huhu… – Minh vẫn khóc, trông một người đàn ông khóc thật khó coi, nhưng chắc chắn anh ta đã phải nín nhịn quá nhiều, nỗi đau quá lớn rồi mới ra nông nỗi này.
– Anh nghe em giải thích được không? Huhu em xin lỗi mà… anh mà nhảy em sẽ nhảy theo đó huhu…

Minh cắn chặt mồm để không khóc thành tiếng nhưng không được, cảm xúc này mạnh mẽ quá, nó khiến anh không kiềm chế được, Minh đau lòng vì tại sao mình lại khiến cô ấy phải lo lắng đến thế chứ… thật là một hành động dại dột. Cô ấy sẽ tự tử cùng mình sao? Làm sao Minh có thể chấp nhận được hiện thực đó… Chưa bao giờ Minh nghĩ đến việc nếu Thảo không còn nữa anh sẽ sống thế nào… và vừa rồi một hiện thực tàn khốc vụt qua tâm trí anh khi anh và vợ cùng nhảy xuống… không dám nghĩ đến điều đó… Minh run rẩy vì sợ hãi.

– Huhu Thảo ơi!!! Huhu anh sợ mất em lắm!!! Huhu hờ hờ… em có còn yêu anh không? Huhu… – Bất lực, cảm xúc dồn nén, sự sợ hãi và tủi thân đã khiến Minh phải khóc rất nhiều, chưa bao giờ Thảo thấy Minh yếu đuối đến vậy… tâm trạng anh ấy cứ thay đổi liên tục, chắc hẳn anh ấy khó chịu lắm… Thảo khóc cùng Minh, nàng và chồng ôm chặt nhau nằm ngoài ban công… có lẽ nàng sẽ không thể dấu chồng về chuyện của bác Phú nữa rồi… nàng đã làm Minh tổn thương quá nhiều.
– Hic… hic… em yêu anh mà… anh đừng như vậy nữa… em không thể sống thiếu anh đâu… anh đừng suy nghĩ nữa… hu hu… – Thảo không biết phải an ủi Minh thế nào.
– Huhu… hừ hừ… – Minh sụt sịt gầm gừ trong cổ họng, anh nằm một lúc lấy lại bình tĩnh và gượng dậy.
– Không! Anh phải hứa không được làm gì dại dột em mới buông tay… – Mặc dù mỗi tay nhưng Thảo vẫn cố ôm chồng.
– Ừ! Anh hứa! Vào nhà ngồi chúng ta cần nói chuyện! Sụt sịt – Nghe thấy vậy Thảo mới bỏ tay ra, cả hai vợ chồng ngồi dậy và bước vào nhà.

Minh ngồi ở ghế, hai mắt đỏ hoe, hai tay chống vào đầu gối nhìn lão Phú lò dò bước ra khỏi cửa, trông lão te tua thực sự, mặt vừa sưng vừa rớm máu. Thảo nhíu lông mày lại thương bác Phú nhưng không dám giúp bác ấy nữa. Thảo liếc nhìn Minh, ngày trước thì muốn chồng ghen một chút cho có gia vị cuộc sống, nhưng đâu ngờ khi Minh ghen thực sự nó lại đáng sợ thế này.

– Ông vào phòng vệ sinh rửa qua mặt đi rồi ra đây nói chuyện! – Minh cau mày chỉ tay về phía lão Phú. Là thằng đàn ông, anh đã lấy lại bình tĩnh sau cơn điên của mình.
– Bác… nghĩ… bác bị rách mắt rồi… – Lão Phú ôm mặt, máu vẫn chảy xuống tay. Thảo thở mạnh lo lắng, nàng muốn giúp bác Phú lắm nhưng không dám.
– Thảo vào lấy cho lão này cái khăn mặt, nói chuyện xong lão thích đi đâu thì đi! – Minh trừng mắt dứt khoát nói khiến lão Phú không dám trái lời, lão quỷ xuống sàn nhà run rẩy. Thảo cũng đứng dậy vào phòng vệ sinh và lấy khăn mặt cho bác Phú.
– Nào! Bây giờ lão ngồi lên ghế dàng hoàng, tôi sẽ hỏi và hai người trả lời! – Minh trợn mắt nói khiến cả Thảo và lão Phú đều sợ.
– Không! Không! Bác… quỳ dưới đất thôi… – Lão Phú run rẩy cầm cái khăn mặt màu đen vừa thấm máu vừa nói. Thảo thì nhắm mắt lại không dám nhìn bác Phú hay chồng mình, nàng ngồi thẳng lưng hai tay đan vào nhau bối rối.
– Đây là lần thứ mấy rồi… Minh nhìn vợ rồi lườm sang lão Phú.
– Em… xin lỗi… – Thảo mếu rồi bắt đầu khóc.
– Anh hỏi em lần này lần thứ mấy em với lão Phú làm tình? Trả lời anh mau… Minh đã không còn trách vợ, nhưng lúc này anh như một người anh nghiêm khắc tra hỏi em mình.
– Em… hu hu… – Thảo sợ không dám nói.
– Lão Phú! Nói! Lần thứ mấy rồi? – Minh trừng mắt nhìn qua lão Phú.
– Xin cậu tha cho! Lỗi là tại tôi… tại tôi… trước đó… cậu cho tôi động vào người cháu Thảo… tôi thực sự không nhịn được nên là… tôi xin thề đây là lần đầu tiên… Lão Phú lắp bắp.
– Hừ! Lần đầu tiên cơ à! Huh! Ông già rồi cũng phải để người ta nể chứ ông Phú… Minh không nói nhiều, anh rút điện thoại ra và bật đoạn clip lúc này cho lão Phú và Thảo xem, âm thanh rất rõ ràng, khiến Thảo và lão Phú không thể cãi được, vì trong clip hai người có nói về việc giúp nhau và làm chuyện đó… mặc dù không nói rõ nhưng nó cũng đủ bằng chứng để cả hai không cãi được.
– MÁY LÀN??? RUỲNH! – Minh đập bàn hét lớn.
– Bốn… lần… – Thảo nhắm mắt nói, nước mắt nàng chảy thành dòng, hai tay run vì sợ hãi. Minh nghe xong cũng sững người lại, anh mở to mắt nhìn vợ rồi lắc đầu…
– Thế lần đầu ở đâu? Kể từng lần cho anh nghe! Nhanh nhanh! Không khóc lóc gì hết! Người khóc là tôi mới đúng này! – Minh đập vào ngực và nhìn hai người trước mặt mình. Lão Phú cúi gằm mặt không dám nhìn Minh.
– Hic… lần đầu… ở trong hang… đợt đi Hòa Bình… – Thảo bặm môi lại xấu hổ. Minh trợn mắt lên khi nghe thấy điều đó, vì bị cuckold nên trong lòng anh nổi cơn hưng phấn kèm sự tức giận.
– Hóa ra là vậy… chết tiệt thật… lão Phú! Lão đúng là con cáo già mà! Tôi đáng nhẽ không nên tin lão thì hơn! – Minh cau mày nhìn lão Phú, anh nghĩ mình thật ngu ngốc khi có thể tin một người xa lạ, đã vậy lão ta cũng chỉ là một kẻ không có xuất thân tốt đẹp gì. Minh ôm mặt mình và lắc đầu thất vọng.
– Lần hai… lúc anh đi làm… ở trong phòng đó… lần ba… là lần… anh muốn nhìn thấy em ngồi lên… bác Phú… Em… xin lỗi… – Thảo lại bặm môi khóc.
– Mẹ… cái lần ngồi lên bác Phú đó… tại sao? Hai người làm lúc nào… Minh mở to mắt, tại sao lại là lúc đó, Minh tò mò tim đập loạn nhịp.
– Lúc… anh ra ngoài gặp bố Vũ…
– Địt mẹ! Được!! Được lắm!!! – Minh đập tay vào ghế, vò đầu bứt tai, bốn cái sừng to dùng cắm vào đầu, anh không ngờ mình có một ngày nhục nhã thế này. Minh đứng dậy đi đi đi lại, anh nghiến răng, vuốt mặt rồi lấy một hơi dài để tự giúp mình bình tĩnh hơn. Anh nghĩ lại tất cả những lần đó, thực sự không thể ngờ được mà… cơ thể anh nóng dần lên, cảm xúc lúc này thật lẫn lộn, sao vừa thấy điên vừa thấy hưng phấn vậy… Thật là điên rồ…
– Cậu Minh… xin cho tôi nói điều này được không? – Lão Phú nhìn Minh rồi lại cúi mặt xuống.
– NÓI! Còn gì nói nốt đi! Hôm nay thẳng này sốc quá đủ rồi! NÓI! – Minh cau mày nghiến răng nhìn lão Phú.
– Tôi… tôi biết mình may mắn… nên mới được cậu ưu ái… đây rõ ràng là lỗi của tôi… khi tôi nhiều lần xin cháu Thảo chuyện đó… cháu Thảo cũng vì thương tôi… nên… – Lão Phú ấp úng không nói thành lời, Minh chống nạnh, há mồm cười một điệu cười cay đắng, nước mắt rơm rớm nhìn vợ mình.
– Như cậu biết đấy… tôi và cháu Thảo cũng đã tâm sự… chuyện của gia đình cậu… tôi thấy thương cháu Thảo, cậu có thấy mình quá vô tâm với vợ không… Lão Phú nói xong câu này thì Minh nở mũi trợn mắt nhìn lão Phú. Lão Phú đã lấy hết can đảm nói ra câu đó, như thể cá chết lưới rách không còn gì để mất nữa, lão sẽ đứng lên vì Thảo nói một lần để cho Minh hiểu.
– Bác… đừng nói nữa… – Thảo can ngăn bác Phú.
– Thanh xuân của Thảo sẽ trôi qua rất nhanh… vợ cậu sẽ chết dần chết mòn… vì cậu… – Lão Phú nói xong câu này thì… “VEO!!!” Một chiếc cốc thủy tinh bay vụt qua mặt lão Phú đập vào tưởng vỡ “CHOANG” một cái khiến lão Phú co rúm người lại.
– Ông thì biết cái đéo gì về nhà tôi! Ông đéo có tư cách nói điều này ở đây! – Minh thở mạnh, anh tức giận khi lão Phú lên mặt với mình, nhưng anh không thể phủ nhận được những câu nói đó của lão, điều này lại khiến anh tức điên lên vì lão nói không đúng lúc, chẳng khác gì đổ dầu vào lửa. Thanh xuân của Thảo đang bị chính chồng lãng phí, Minh khiến nó trôi qua một cách lặng lẽ lãng xẹt, anh nghĩ lại khoảng thời gian bù đầu tóc rối vì công việc nên anh không chú ý tới vợ… có lẽ vì vậy nàng mới yếu lòng sinh tình cảm với một kẻ đáng tuổi cha tuổi chú mình…

Minh gầm gừ trong cổ họng, l&