Số phận nghiệt ngã
Một hôm nọ, khi tôi đang ngồi chơi ở quán thì có tin nhắn:
“ Em chào anh, anh có phải anh Béo không? Em rất muốn làm quen với anh, có được không ạ ? ”
Dis, tôi không trả lời, cất lại điện thoại vào túi. Không phải tôi kiêu căng chảnh chó gì đâu, cơ bản là mấy em mà chủ động đi làm quen đa phần là Lascotte, hơn nữa tôi nghi là mấy đứa bạn tôi nó bày trò. Được khoảng 15 phút thì lại thấy rung ầm lên, mở ra thì là cái số vừa nt goi, tôi bốc máy :
– A lô.
Tút…. tút…. tút…
Dis, nháy máy để mình đọc tin nhắn đây mà.
Được khoảng 10 phút thì lại thấy số đó gọi đến
– A lô.
– Sao mà anh kiêu thế ? – một giọng con gái cất lên làm tôi khá bất ngờ.
– À, tưởng ai, hóa ra là bà, sao tự nhiên rồng lại gọi cho tôm thế ?
– Ơ, đã nhận ra tôi rồi à ?
– Tôi có quen đứa con gái nào ở trong Nam đâu mà chẳng nhận ra.
– Hi, ông đang ở đâu thế ?
– Đang ở trên quán, sao, gọi chơi hay có việc gì ?
– Tôi nhớ ông tôi gọi không được à ?
– Thôi khỏi bà chằn, bà nhớ tôi thảo nào mấy hôm nay đau đầu quá. Đang định mai đi chụp cắt lớp.
– Eo, lâu lâu không gặp ông vẫn điêu như xưa. Gọi ông đợt n&