Gái Gú Việt Nam

Lạc lõng

Phần 21
Đậu xe vào nhà ngoại, những cành mai nở rộ khắp nhà, tôi bước xuống hít hà cái không khí của biển vào phổi thở khì khò, cũng gần 10 năm rồi còn gì, phố xá lạ hoắc chẳng giống lần đầu tiên tôi về ngoại. Lúc này nhỏ mới bước xuống cái bộ dạng lấp ló nép sát vào người tôi.

– Gì đấy – tôi hỏi…

– Hông gì – nhỏ đáp…

Lúc này ngoại tôi bước ra, 2 ông bà dìu nhau ra nhìn cái thằng cháu lâu rồi không gặp…

– Ôi cha cháu tôi đây sau – bà ngoại vừa nói vừa xoa đầu tôi…

– Chào ba mẹ – ba mẹ tôi cúi đầu chào…

– Ừmm chào hai con.

Lúc này ông tôi mới nhón người liếc qua phía sau tôi nhìn với ánh mắt tò mò…

– Ơ con bé này là ai đây…

– Bồ nhí ổng đó ngoại – con em sen ngang…

Mặt nhỏ đỏ rất bấu chặt vào tôi, tôi lườm nó sát gạt…

– Có bồ rồi à, ngon dữ bây – ông ngoại cười khà khà vuốt gâu…

– Đâu ngoại ơi, bạn ở nhờ á mà – tôi nói…

– Là sao mày – ngoại nhướng mài…

– Dài dòng lắm tí con kể ngoại nghe ha, mình vào nhà đã – tôi vừa đi vừa bốp vai cho ngoại…

Ngoại tôi già rồi gần 70 rồi chứ đâu có ít, nhưng nói gì thì nói vẫn còn sì tin tràn đầy sức sống lắm, mấy đứa cháu chạy lăn xăn sang nhà chào tôi xin tiền lì xì…

Cái gió biển cứ mơn trớn trên người tôi, cái cảm giác mặn mà của biển, nắng buông mình dần xuống giữa lòng đại dương, một màu cam bao trùm cả không gian trong tiếng vỗ rì rào của biển, Ngồi trên mổm đá đóng đầy rêu xanh, tôi lại mơ tưởng về, những ngày khó khăn, những ngày vấp ngã mới biết đâu là thật lòng đâu là giả dối. Đời nhiều cạm bẩy thật nhưng ta sẽ vượt qua thôi, tôi tự nhủ với lòng mình như vậy.

Từng dòng người vẫn còn đắm chìm trong lòng của mẹ biển cả, họ vui vẻ cười nói quên cả cái vẻ đẹp của hoàng hôn biển cả…

– Thì ra là anh ở đây – một tiếng nói phát ra từ phía sau tôi…

Tôi quay lại nhìn, thì ra là con Ly đứa em gái của tôi…

– Ờ – tôi đáp cụt ngủng…

– Lâu rồi anh nhỉ…

– Lâu gì…

– Thì lâu rồi mình mới được về chỗ này…

– Ôi trời tưởng gì…

– À mà nè anh em hỏi cái này nhe – nó quay sang nhìn tôi với ánh mắt thật nghiêm nghị…

– Hỏi đê…

– Anh ở chung nhà với con bé đó, giữa hai người có gì không vậy – nó làm tôi giật mình…

– Có gì là có gì – tôi chối quanh…

– Thì trai gái ở chung không có gì mới lạ à nhe – nó dò xét tôi tinh quái…

– Thế mày nghĩ anh mày thuộc dạng đó à – tôi trợn mắt…

– Ai biết được, ngàt xưa chiến tích lẫy lừng quá mà – nó nhìn tôi cười gian…

– Ơ cái con này đá chết bây giờ…

– Lêu lêu đừng có hòng – nó nhảy cẩn lên lè lưỡi trêu tôi…

Nó cũng nói đúng mà, sự thật phũ phàng… tôi thở dài rồi nhẹ nhàng thả hồn mình vào sóng biển, nắng chiều đã tắt tôi lang thang trên con đường rộng lớn, ánh đèn hiu hắt giữa đêm. Từng ánh sáng bừng của những chiếc xe gắn máy cứ nối đuôi nhau thành một hàng dài dăng dẳng, tiếng cười nói ríu rít của những cập tình nhân đang tay nhau nhẹ bước trên vỉa hè trước mặt tôi, làm tôi chạnh lòng chua xót. Cứ đi cứ đi mãi, đi không biết mình đi đâu, bước chân dài tiến về phía trước không điểm dừng trước mắt tôi là một nhà nghĩ, và một người phụ nữ đứng nép vào từng nói nhỏ.

– Muốn ngọt ngào đêm nay không anh?

Đứng nheo mắt nhìn vào cái góc khuất nơi phát ra cái giọng nói đó, một người con gái trẻ đứng tựa tường với tàn thuốc còn vương vấn trên tay, tôi nhìn rồi cười nhẹ một cái bỏ đi, dù sao thì cũng nên tránh cái loại này cũng tốt hơn. Hàng đứng kiểu này kiểu gì cũng hết date rồi còn đâu, ham vui mà chuốc bệnh vào thân cũng không nên. Gió rít nhẹ khe khẽ đủ làm tôi run người, từng dòng xe lội ngược dòng sáng cả đêm. Gió đêm có chút mùi biển mặn khe khẽ luồn lách vào cơ thể tôi, tôi co ro nằm trên giường với chiếc chăng mỏng tanh, Tuyền và đứa em tôi ngủ ở phòng kia, còn tôi thì hết phòng nên phải nằm salon để ngủ, nhìn đồng hồ thì giờ cũng 10h đêm rồi, cái tiếng lọc cạch lọc cọc của mấy cây kim đồng hồ cũng đủ mình trăn trở, chẳng hiểu sao lại không ngủ được, quay tới quay lui nháy nháy mắt nhìn lên thì thấy nguyên hai con mắt sáng như bóng đèn cùng với cái mắt trắng bệch nhìn chăm chăm vào mình…

– A đậu má, đậu đen đậu đỏ, đậu ngủ cốc – tôi giật mình như vừa gặp ma…

– Á… a. A. A… a. A – con nhỏ cũng giật mình bật ngửa ra phía sau…

– Cái con nhỏ này làm gì vậy hết hồn – tôi nheo mắt lèm bèm…

Nhỏ lúc này cũng định thần lại lèm bèm nhìn tôi với cặp mắt sắt lẽm.

– Đi xuống uống nước, sẵn tiện coi cái con “già dê” nó ngủ có được không – con nhỏ nhấn mạnh…

– Nhà này làm gì có nuôi dê – tôi đáp lại.

<