Gái Gú Việt Nam

Đầy tớ

Phần 21
Như dìu Kiều Vân đi một đoạn, thoắt cái cũng ra khỏi mé rừng, thằng bé cả mừng, quay sang nữ nhân mà nhoẻn cười.

“Cô xem, đã ra khỏi rừng rồi!”

Kiều Vân ngồi phịch xuống, xụi lơ, nhăn mặt nói.

“Chết rồi Như ơi! Cô đi hết nổi rồi!”

Thằng bé liếm môi, lại ngồi quỳ một chân, hai tay vòng ra sau, cười mỉm.

“Cô leo lên lưng con, để con cõng đi.”

Kiều Vân thấy cũng khó xử nhưng trong tình cảnh này còn gì nữa mà ngại mà ngùng, liền đưa người tới, choàng lên người thằng bé.

Giọng nữ khẽ thủ thỉ.

“Vất vả cho con rồi…”

Như cõng nữ nhân, hít một hơi đứng dậy, cảm giác này là, một thứ mềm như bông gòn áp vào lưng, độ đàn hồi tuyệt đối, hờ hờ, sức nặng ép tới này quả thực là, chưa hết, hai bàn tay lại bấu vào vế đùi người nữ, hừm, cảm giác vừa mềm vừa săn chắc làm sao, ngón tay tham lam vờ di chuyển lên xuống, khẽ chạm vào phần mông, ưm đã quá, Kiều Vân vòng tay qua cổ nó, để thõng xuống, cô thấy thằng bé còn chưa động, cũng lên tiếng.

“Như? Con sao thế?”

Như hồi thần, líu lưỡi đáp.

“Dạ… không có gì…”

Kiều Vân chợt đổi giọng.

“Có phải… ừm… cô nặng lắm không?”

Hờ, không nghĩ nữ nhân lại để ý đến vấn đề cân nặng vậy, Như lắc đầu, chối bay biến.

“Không, cô đâu có nặng, để con cõng…”

Như hít một hơi, rồi cõng người nữ mà đi tới, không hiểu sao cô nhớ ra điều gì, hỏi nó một câu.

“Như, cô cũng quên mất, làm sao con biết chỗ bọn mọi mà đến cứu cô?”

Thằng bé liếm môi, thực thà đáp.

“Con cũng đi loanh quanh chỗ này, trưa ghé quán ăn, thấy thằng mọi cầm túi thơm của cô… con mới bám theo đó…”

Đặng lại vỗ vào túi quần, nhoẻn miệng.

“Túi thơm của cô, con lấy lại rồi nè, để con đưa cho cô nhé.”

Giọng nữ thản nhiên đáp, rất vui vẻ.

“Con giữ lấy đi, cô cho con đấy, coi như là vật may!”

Kiều Vân lại nhớ đến hôm gặp Như trên phố, thằng bé cũng lụm được túi thơm, bây giờ cũng nhờ cái túi mà Như mới tìm được mình, cũng thấy một phần là may mắn, phần còn lại là do cái duyên, cứ thế mà mẹ hai Tú cười khúc khích.

“Có khi con với cô có duyên đấy!”

Như nghe vậy, lại nghĩ đến chuyện nam nữ, hễ, không lẽ đây là lời yêu thương đấy ư? Hai vành tai bất giác đỏ tía, mặt cúi xuống.

Kiều Vân để ý, lại cười lớn, vốn chỉ bông đùa một câu, không nghĩ thằng bé lại đỏ mặt, phải sửa lại thôi, kẻo hiểu sai ý tứ.

“Lại nghĩ tầm bậy tầm bạ gì thế ông tướng? Duyên mà cô nói là cái duyên gặp gỡ đấy, không phải là duyên phận đâu!”

Lại xoa đầu thằng bé, miệng thề thốt.

“Như, khi nào về thì cô sẽ mai mối cho con, cô bảo đảm con bé sẽ không thua kém vợ hai Tú, con chịu không?”

Như cười mỉm.

“Chuyện này thì… con xin thôi ạ!”

Giọng nữ ngạc nhiên,”Tại sao?”, Lại đảo mắt nhìn thằng bé, hỏi câu rất tinh.

“Bộ con có người thương rồi hả?”

Như khẽ gật đầu.

“Nói cho cô nghe xem?”, Giọng rất tò mò.

Như nhe răng.

“Con… con không nói được…”

Kiều Vân liền nghĩ.

“Thằng bé thích ai mà không dám nói, mà con trai ở tuổi này gặp ai đẹp lại chẳng mơ mộng! Có khi nào thằng bé thích mình không? Hừm, thực là… không hỏi không được.”

Liền tấn công tới tấp.

“Không sao đâu! Con cứ nói đi! Mấy cô mà lớn tuổi, hay có chồng thì cô cũng không chê đâu.”

Mẹ hai Tú vỗ tay thành tiếng, vừa vỗ vừa kêu.

“Nói đi nào… nói đi nào… nói đi!”

Như buột miệng nói một câu, rất run, không có vẻ giấu diếm.

“Dạ, là… mợ hai, Tuyết Ngọc Mai…”

Người nữ la lên.

“Hả!?”

Chốc lát trong đầu Kiều Vân hiện lên hình ảnh Tuyết Ngọc Mai, từ gương mặt cho đến dáng người đều trác tuyệt, chẳng trách lại hớp hồn thằng bé. Mặt khác lại có chút hụt hẫng trong lòng, cũng nghĩ Tuyết Ngọc Mai so với mình lúc trẻ cũng không biết ai hơn thua.

Như liếc nhẹ, thấy nữ nhân thoáng buồn, cũng mở lời hảo ngọt.

“Con còn chưa nói hết…”

Kiều Vân mở miệng nói lớn.

“Còn nữa sao!?”

Như làm điệu lúng túng, ấp a ấp úng.

“Một người không thua không kém! Con nghĩ nếu người đó bằng tuổi mợ hai, con sẽ phải lòng mất thôi!”

Kiều Vân thoáng đỏ mặt, má hồng hây hây.

“Là ai? Là ai hả?”

Như nhìn Kiều Vân, hai mắt long lanh trời bể, ẩn ý đã rõ, còn nói được sao ta. Dường như nữ nhân cũng hiểu, vội quay đầu đi, sau cố phá quấy, không để Như nghĩ lung tung.

“Ông tướng ơi! Người ta có chồng rồi, có chồng rồi!”

Mẹ hai Tú nhấn mạnh hai chữ “có chồng”, cốt cho Như hiểu, cô với thằng bé quan hệ chỉ như tình thân.

Như lém lỉnh đốp chát.

“Vậy nếu cổ ly hôn, hay góa bụa thì coi như độc thân, một mình rồi.”

Người nữ đánh lên đầu nó, mắng yêu.

“Chết chưa con! Sao lại nói bậy nói bạ! Nói vậy là trù ẻo đó, biết chửa?”

Như bị đánh như mèo cào, liền cười lớn.

“Do cô hỏi con chứ bộ? Ư, biết như vầy, con không nói đâu à!”

Lại một cú véo tai, người nữ chưa hết quấy.

“Nói gì hả!?”

Xong cô lại thấy buồn cười, rõ là mượn hươu nói vượn đây mà, nói người ta ly hôn được rồi, lại phải thêm từ góa bụa vào, khác nào ám chỉ cô chứ.

Như cõng được một đoạn, cũng thấy người ra mồ hôi, liền đưa mũi khịt khịt.

“Chết bà, người mình hôi quá, làm sao giờ?”

Mẹ hai Tú thấy thằng bé khịt mũi, mà nguyên ngày hôm qua đến giờ, cô vẫn chưa tắm rửa, người ngợm rít chịt, mồ hôi mồ kê thế này, thực là xấu hổ.

Giọng nữ bẽn lẽn hỏi.

“Như, là do người cô có mùi, xin lỗi con!”

Như tặc lưỡi, cười khì.

“Không đâu, là con hôi mới đúng…”

Lúc này, phía xa trời cũng sáng dần, Như cõng nữ nhân đi tiếp, cánh đồng lúa trải dài trước mắt. Như lại nhìn tới, phát hiện dải kênh rộng phía trước, bờ hai bên đầy bụi cỏ, nước trong vắt, phục vụ cho việc dẫn nước tưới tiêu của bà con miền tây.

Anh – que – huong – mien – tay – song – nuoc – viet – nam – 45770975051. Jpg…

Như liếm môi.

“Cô ơi! Giờ con xuống nước tắm sạch sẽ xong sẽ lên bờ, ừm, cô ngồi nghỉ chờ con nhé!”

Kiều Vân cũng nói theo.

“Nãy giờ cô cũng khỏe rồi, tự đi được!”

Như không biết mẹ hai Tú nói thiệt không, nhưng thấy cô bước đi, từng bước rất nhẹ nhàng, cũng yên tâm mà rời đi. Như đi ra chỗ đám cỏ, lẹ làng cởi áo, lại nghe tiếng nữ nhân trêu ghẹo.

“Nè, cô thấy con cởi truồng đấy nhé!”

Thằng bé ngó tới, thấy Kiều Vân ngồi phía trên bãi cỏ, tay vẫy nhẹ còn chỉ trỏ nữa, tuy được lùm cỏ che chắn phần dưới, nhưng thân thể vẫn lồ lộ, thiệt ngại quá. Như cởi xong xuôi, tiện cởi luôn khố quần, vứt ngay đó một đống, hôi ình làm sao, thằng bé ngửi mùi cơ thể, thấy chua nồng, liền lanh lẹ rẽ đám cỏ cao, nhảy ùm xuống nước. Khà, nước mát quá, Như hụp xuống, hai tay vò tóc mái, lại tiện thể chà xát cơ thể, kỳ cọ một phen, tiếng nước kêu ào ào, bất giác có tiếng động vang tới.

Như mở to mắt, miệng lắp bắp từng câu.

“Cô… cô!”

Kiều Vân đương ngồi trên bờ, thấy thằng bé xuống tắm, lại ngẫm cơ thể mình chắc hôi lắm, cô khịt mũi, lau khẽ vệt cổ, rít quá, nữ nhân nào chẳng muốn sạch sẽ, lại thấy con kênh lớn, cỏ mọc nhiều, nếu xuống tắm thì có thể nhờ đám lau mà khéo léo che đậy khuôn ngọc. Nghĩ cũng quyết, cô lỉnh xuống cởi đồ ra, thấy đồ lót bốc mùi, cũng vứt chung với đống y phục, cả người lõa lồ mà xuống sông, bơi chậm về phía thằng bé.

Mẹ hai Tú cười khúc khích.

“Sao hả? Ngạc nhiên gì chứ?”

Thân ngà trắng tinh không tì vết, bao nhiêu lấm bẩn trôi theo dòng nước, mái tóc dài thượt hòa vào dòng chảy, sáng như lụa quý, một khuôn ngọc hài rạng rỡ giữa quãng đồng mênh mông, khuôn hình ẩn dưới nước, tựa như ngọc quý tỏa sáng, quả là tuyệt sắc giai nhân, độ tuổi ba mươi chỉ như gió thoảng giữa dòng.

Như ngẩn ngơ, ham muốn trỗi lên, mắt lia tới bầu ngực nổi bồng bềnh, hồng đào lấp ló dưới khuôn, to khủng khiếp, kích cỡ phải gấp đôi bà hội đồng, thằng bé nuốt nước bọt, mộng lung ta lung tung.

Kiều Vân thoáng đỏ mặt, môi son khẽ động.

“Như! Con nhìn gì thế?”

Lại bẽn lẽn đưa tay tới, khéo léo che đậy khuôn ngực, hai má phồng lên giận dỗi.

Như thực muốn đỡ lời, lại chĩa sang đâu.

“Con dù gì cũng là thân trai, nếu không nhìn thì là cái đồ lại cái à!”

Người nữ cười sảng, liền đưa tay tát nước vào người nó, Như cũng không vừa, cũng hất nước lại, chẳng mấy cả hai ngập ngụa trong sóng nước, cười nói hỉ hả rất vui.

Kiều Vân lên tiếng, dừng việc đùa giỡn.

“Thôi… thôi, cô chịu thua rồi! Thiệt tình chớ!”

Lại nghĩ mình lớn đầu thế này, tự nhiên đi giỡn nước với thằng bé, nào có phải con gái tuổi đôi mươi, phải giữ nề nếp chớ, dù gì bản thân cô cũng đáng tuổi bậc phụ huynh, không giỡn lã nữa. Nhưng ngẫm lại, cơn ác mộng hôm qua nhờ đó cũng chóng tan…

“Như! Cũng may nhờ có con, không thì bây giờ không biết cô có còn toàn mạng không? Huống chi là giữ được hình hài như giờ…”, nói xong lại rơi lệ, bao nhiêu sợ hãi bấy nhiêu lo âu tuôn ra hết, cuốn theo dòng nước.

Mới đùa vui lại chuyển sang đa sầu đa cảm, nữ nhân thực không biết khi nào hờn dỗi, lúc thì lại vui khi thì lại buồn, thiệt khó hiểu, Như liền bơi lại gần, nói lời dỗ dành.

“Cô ơi! Con người có số, cô vốn khổ cả đời, nay được thoát khỏi miệng hùm, coi như là gỡ gạc phần nào!”

Kiều Vân ngẩng đầu lên, mắt ướt lệ, mỉm cười nhìn nó.

“A… a… cũng phải, con nói đúng…”

Thằng bé vén mái tóc giai nhân, gạt giọt lệ trên mi, có lẽ đúng vào khoảnh khắc này, Như hiểu rõ mình phải làm gì, liền nhẹ cúi đầu, tìm đến bờ môi, Kiều Vân run run, cô biết đây là việc cấm kị, nhưng con tim cất tiếng hát, sao nỡ chối từ, cũng nhắm mắt, môi son khẽ hé, đúng lúc này lý trí lại lên tiếng, cánh tay bất giác đẩy người nam ra, Kiều Vân thở hổn hển, lúng túng nói.

“Cô… cô phải lên bờ, nãy giờ ngâm mình cũng lâu rồi. Như! Con cũng mau lên đi kẻo lạnh!”

Như ngớ người.

“Vậy mà cũng không được sao, phải tìm cách khác thôi!”

Chả là suốt cả tháng qua, nó vẫn chưa được nếm mùi nữ nhân, thằng bé chỉ biết thủ dâm, hôm bữa chỉ đụng chạm cũng khiến Như không chịu được, bây giờ tinh khí đầy ứ, lòng rất xốn xang, nhưng vẫn cố kiềm chế vì đại cục.

Kiều Vân lẹ chân bước lên bờ, quả nhiên lõa lồ, lưng trần trắng như sứ.

Như rùng mình.

“Hự! Trước có vếu khủng sau có đít bự, to chà bá lửa! Quả là công thủ song toàn!”

Như đi theo nhìn từ phía sau mà hau háu cặp mắt, con cặc dựng đứng lên, nếu bây giờ người nữ quay lại, không tưởng tên tặc con tính hiếp dâm mình thì mới là lạ.

“Con mẹ nó! Mau xìu xuống đi!”

Như lấy tay cố che thằng em lại, vô ích cả thôi, có che cũng không hết được, ai bảo hàng khủng quá chi.

Một tiếng động vang lên, phá vỡ bầu không khí sượng sùng giữa hai người, có tiếng xuồng chèo tới, trên xuồng là hai người già đầu quấn khăn đống.

Người đàn ông vừa chèo vừa ngân nga.

Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó…

Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa…

Áo em trắng quá nhìn không ra…

Ở đây sương khói mờ nhân ảnh…

Ai biết tình ai có đậm đà?’

Rồi tiếng nước đập xuống, lại cất tiếng nói.

“Cha chả, sáng sớm nay cá nhiều ghê bây, phải làm một mẻ mới được!”

Xuồng dừng lại, có giọng nói.

“Ông ba, bữa nay cũng bày đặt ngâm thơ Hàn Mặc Tử ha?”

Người kia khịt mũi.

“Ông tư nói gì kỳ, thằng này cũng mánh bộ!”

Hai người này mới sáng tinh mơ, trời còn đương tối, đã mò ra kênh bắt cá, không hiểu sao lại quẹo xuồng tới đây, cũng may có đám cỏ lớn, che chắn phía bờ, Như và Kiều Vân nghe động, bất giác quỳ thụp xuống, thành một hàng trước sau, nếu bây giờ đứng lên thì chắc chắn bị nhìn thấy, vì cỏ chỉ che tới nửa người nếu đứng thẳng.

Như ngó về phía bọn họ, lại định thần, lia sang chỗ quần áo của nó, vứt khá xa, phải đi bộ hơn ba chục bước mới tới. Cũng ngoảnh sang nữ nhân, liền thỏ thẻ.

“Cô ơi, đồ của con ở chỗ kia, còn đồ của cô ở đâu? Con sẽ bò tới lấy cho.”

Kiều Vân quay người về trước, má sượng đỏ, tay cô chỉ trỏ xuống dưới, giọng khẽ mắng.

“Trời ơi! Sao nó thế kia hả? Xấu hổ quá!”

Hự! Quả nhiên là, Như mới để ý thấy, tuy quỳ gối, nhưng con cặc cương lên nãy giờ, nhô cao trông thấy, thằng bé lo nhìn mà quên mất cây hàng của mình đang cửng lên.

Nó cười gượng, tay làm bộ che chắn, lại thầm thì.

“Thế bây giờ… con mò đến chỗ đồ của con, mặc xong rồi con mò tiếp y phục của cô nhé!”

Kiều Vân thoáng nghĩ, lại đỏ bừng sắc mặt, thốt lên.

“Không được!”

Như ngớ ra.

“Sao vậy cô?”

Giọng nữ rít lên.

“Của cô… ư… y phục đồ lót hôi lắm!”

Như làm bộ khổ sở, nghĩ thầm.

“Thiệt tình! Giờ này còn lo chi nữa, hôi với chả hám!”.

“Cô chớ lo, con sẽ không đụng đến, con dùng lá bọc cho.”, Như nghĩ ra mẹo, cũng nói luôn.

Kiều Vân lại đỏ mặt, cắn răng đáp.

“Cũng không được, nếu như thay đồ xong, hai ta đứng lên thì sẽ bị trông thấy, lúc đó bọn họ sẽ nghĩ gì?”

Như liếm môi, dường như chưa hiểu.

“Nghĩ gì hả cô?”

Người nữ chau mày, bập bẹ thành tiếng.

“Còn nghĩ gì nữa chứ! Trời ơi! Nam nữ làm gì núp bụi núp bờ đêm hôm đến sáng giờ!”

Như bất giác hiểu, cả mừng,”Hóa ra cô cũng nghĩ đến chuyện nam nữ, cơ hội chăng?”, Lại cúi đầu, lí nhí đáp.

“Thế thì chỉ còn cách chờ họ lái xuồng đi thôi.”

Người nữ gật đầu.

“Cô cũng đoán vậy!”

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, mới nói xong thì phía trên con kênh, một chiếc xuồng xuôi tới, trên là hai người một già một trẻ, mà ở chỗ này, cỏ thưa dần, nếu xuồng đi tới thì sẽ bắt gặp cả hai, cũng may trời còn tối, sương đêm chưa rũ, Như tinh mắt vội hụp người xuống,”Cô ơi! Phía trước có xuồng, mau nằm xuống!”, Đoạn vỗ nhẹ lên vai Kiều Vân.

Người nữ giật mình, thấy xuồng đang tới, nhìn loạn xạ rồi cũng nằm rạp theo người nam, giọng than thở.

“Trời ơi! Sao lại xảy ra chuyện này, cả dưới lẫn trên đều có người tới! A a a!”

Xuồng xuôi theo dòng, chảy qua chỗ hai người, lại có tiếng nước đập, giọng già chát.

“Hồ hồ! Ông ba ông tư, chào buổi sáng nhá!”

Đám người đồng thanh hô.

“Hồ! Chào ông năm! Sáng nay dậy sớm hén?”

“Phải phải! Hôm nay nước ròng lên, cá tôm đua nhau về, phải dậy sớm chớ?”

Giọng già cất lên, hỏi người trẻ.

“Hô ồ! Chào con, Tèo! Bữa nay cũng nổi hứng dậy sớm sao?”

“Dạ, con giờ lấy vợ, phải mần sớm chớ!”, Người trẻ nói đầy vẻ tự hào.

“Vậy chia ra, bọn này ở dưới, ông năm đầu trên hén!”

Xuồng kêu cọc cạch, rồi tiếng nước rẽ sóng, dừng ngay trước bụi, có tiếng cần câu thả xuống, Như ngẩng cao đầu, thấy xuồng già trẻ cách khoảng năm sải tay, may nhờ đám cỏ mọc cao mà không bị phát hiện. Kiều Vân khẽ ho một tiếng, Như liền hỏi,”Cô! Cô bị nhiễm lạnh sao?”, Cũng phải, người đang ướt sũng lại lên bờ nãy giờ, không lau khô, lại trần truồng như thế, e là sẽ nhiễm lạnh mất. Kiều Vân đỏ mặt, vốn cô nằm úp người, hai bầu ngực to khủng ép xuống thảm cỏ, làm nữ nhân vừa tức ngực vừa khó thở, bất giác ho thành tiếng, rất khó chịu, cũng không muốn thằng bé biết nên giả tản.

“Không sao! Cô chỉ bị vướng cọng cỏ nên ho thôi!”, Nói xong liền nằm nghiêng sang phía kia, thở một hơi sảng khoái, Như cũng thấy nằm úp như vầy không tiện, ngứa ngáy hết cả người, bắt chước nằm nghiêng theo, không hiểu sao cặc búng lên, đụng vào tấm lưng trần trắng nõn.

“Hyaa!”, Tiếng nữ nhân thốt lên, giọng cao vút,”Á! Như! Con gì nó đụng trúng lưng cô, phải rắn không?!”.

Như líu lưỡi, ngượng ngùng nói nhỏ.

“Cô! Con xin lỗi! Cái đó… nó ngỏng lên, hihihi…”

Giọng nữ rít lên.

“Vậy kéo nó ra đi! Trời ơi!”

Như gãi đầu.

“Dạ… để đó con sít ra! Hì hì…”

Bất ngờ, tiếng nước kêu cái ào, trên xuồng, ông già hét lên.

“Mồ tổ nó, con cá này, mày cắn đứt lưỡi câu của ông! Hừ! Tổ cha!”

Lão tức mình, hất nhẹ gàu nước xuống, thằng bé cũng kêu lên.

“Ông nội, làm vậy cá chạy hết giờ!”

“Ờ! Tao chỉ hơi tức thui! Hừm!”, Lão nhăn măt.

Xuồng hết lắc lư, lại im phăng phắc, chỉ nhiêu đó cũng khiến đôi nam nữ đổ mồ hôi, Như quên cả việc xê dịch, cứng đờ người, mặc cho con cặc ép sát lưng người nữ, nóng hầm hập. Cảm giác nóng hổi, căng cứng chèn ép phía sau, làm cô cảm giác khó chịu lẫn ngứa ngáy, Kiều Vân khẽ chau mày, rồi cũng nghĩ ra được một ý.

Giọng nữ cất lên trong trẻo.

“Như! Cô có ý này!”

Thằng bé hỏi.

“Dạ, sao hả cô?”

Người nữ giọng đều đều.

“Bây giờ, cô với con đương kẹt thế này, sao không cùng tập mấy tư thế Tố Nữ Kinh? Như vậy, lần sau có thể thị phạm cho vợ chồng hai Tú nhanh hơn, lại khỏi phải vướng víu này nọ”. Mẹ hai Tú thừa tỉnh táo để hiểu,”Tình huống trớ trêu, hoàn cảnh trớ trêu, mà nãy giờ mình với thằng bé cũng lõa lồ cả rồi, còn ngại ngùng gì nữa, mà chẳng lẽ cứ nằm im chịu trận thế này?”.

Như mở cờ trong bụng,”hà hà! Cơ hội đến rồi! Bây giờ phải ra vẻ trai tơ à!”.

“Dạ! Thưa cô, con cũng ngại lắm, nhưng con vẫn sẽ giúp!”, Như nói nhỏ.

Kiều Vân biết thằng bé nhìn cô chằm chằm nãy giờ, lại cương cứng thế kia, nhưng cô vẫn nghĩ đó là phản ứng sinh lý của giống đực, không thể kiềm chế, huống hồ trước mặt là một giai nhân, lại đang lõa lồ nữa chớ, đố ai mà chịu được. Rất may mắn, thằng bé là trai tơ, chưa nắm tay con gái lần nào, mới chỉ nắm tay cô, huống hồ là cái chuyện giao hợp nam nữ, chỉ có cô là người lớn ở đây, sẽ dẫn dắt thằng bé, điều khiển hành động.

Người nữ c̐